Ngồi Xuống Chơi Homestay Retreat

Ngồi Xuống Chơi Homestay Retreat Nơi mình cùng tập tành nghỉ ngơi thật sâu
(1)

Bờ hiên 🏡Sướng nhất, là ở được căn nhà có bậc thềm hiên. Hông nhà cao cửa rộng, cũng đã như lâu đài. Trộm vía, Ngồi Xuốn...
25/08/2026

Bờ hiên

🏡

Sướng nhất, là ở được căn nhà có bậc thềm hiên. Hông nhà cao cửa rộng, cũng đã như lâu đài.

Trộm vía, Ngồi Xuống Chơi có tới hai hiên nhà. Một hiên ngay cửa ra vào, là không gian đệm giữa nhà và thiên nhiên ngút ngàn ngoài kia. Nơi đây, cứ hễ sơ hở làm rớt bàn chân ra khỏi bậc hiên, là lòng bàn chân té ngay xuống bãi cát êm êm. Hiên thứ hai của nhà chính là không gian bếp kéo dài, là bước đệm giữa không gian sinh hoạt chung và thế giới riêng tư. Ai mới bước ra từ phòng ngủ, vừa ngáp vừa men theo bờ hiên, lỡ ngước đầu lên,…là lập tức bị vòm trời xanh (cùng tàn lá dừa) bắt cóc ngay tiếng “Ồ quao” đầu tiên trong ngày. Chiều ngược lại, chỉ cần tốn vài bước chân dọc theo bờ hiên, là đã thoát khỏi bầu không gian xào xạc đủ mọi thanh âm, để bước vào khu vực riêng tư hơn, thầm thì hơn.

Hiên là hiên, là cái bàn, cái giường, đi-văng, sàn nhảy, sân chơi,…siêu to khổng lồ. Hiên đóng hầm bà lằng vai, vì nơi đây, ta bắt gặp đủ thứ ngồi, nằm, bò, lăn lộn, đi qua đi lại, kể cả khóc, cười. Đây là chỗ mình ngồi xích lại gần nhau một chút, để rồi từ người lạ, hoá thành “người nhà” khi nào hổng hay, là chỗ để Mờ bày đồ hàng, là không gian ấp ủ cho những cuộc hàn huyên nhớ đời, là nơi ngập đựng tiếng sóng, tiếng gió, tiếng người nhà. Hiên là chỗ người nhớn ngồi xuống, vừa lấy nắp keng cào dừa, vừa nhớ mình hồi xưa quá đỗi, cũng là chỗ tụi con nít tập tành gói bánh, gói trái, trải nghiệm tuổi thơ mà bố mẹ - ông bà từng thao thiết đi qua.

Có hiên, nhà có chỗ để ngồi xuống chơi, có nơi để Ngồi Xuống Chơi trọn vẹn với tinh thần của mình nhất.

Cái hiên tính ra đâu có bao nhiêu mét vuông đâu, mà có thể chứa thiếu điều gần cả thế giới của Mờ. Cái hiên ngay trước nhà, ở gian bếp, sát bên hông vậy đó, mà cũng đủ sức đưa tầm mắt mình đi vạn dặm xa, gặp thêm nhiều tấm lòng mới, thắt thêm bao mối dây thân tình. Nhờ có hiên, nhà không chỉ dừng lại ở định nghĩa bốn bức tường đang đội một cái nóc, mà thay vào đó, ta có thêm một đống chữ nghĩa: cảm giác “nhà”, không khí “nhà”, cuộc sống “nhà”…

Sướng nhất, là ở được căn nhà có bậc thềm hiên.

Photo by Thị Mờ

Kịch bản The Odyssey version làng chài Ninh Vân - đoạn đoàn thuỷ thủ bắt gặp nàng tiên cá. (Bắt đầu) Nàng tiên cá đang n...
16/08/2026

Kịch bản The Odyssey version làng chài Ninh Vân - đoạn đoàn thuỷ thủ bắt gặp nàng tiên cá.

(Bắt đầu)

Nàng tiên cá đang nằm chơ hơ phơi nắng trên cục đá, chợt thấy xa xa, bóng dáng ai đó đang bơi lại gần.

Nàng khoái quá. Hàng nghìn năm qua, nàng vò võ chốn này, còn đâu những lời tụng ca, những huyền thoại truyền miệng về nhan sắc cũng như giọng ca quỷ mị của nàng nữa.

Thần thoại giờ đây tái sinh từ tro tàn. Con người phàm trần kia, nhất định phải đắm đuối nàng đến nỗi bỏ mạng.

Và thế rồi, nàng tiên cá bắt đầu trỗi giọng. Tiếng hát xé toạc tiếng sóng.

Nàng hát về “những gì ta từng khao khát trở thành, rồi lại tất cả những điều ta hối hận đã từng mong ước”. Nàng ngân nga về “điều ta mong muốn tha thiết nhất, chính là thứ ta không bao giờ có thể nắm giữ, mà thứ ta không thể có lại được nhất, lại chính là thứ ta đã từng có và đã đánh mất”. Nàng ca thán về “muôn vàn lời thề ước mà ta đã phụ bạc”. Và nàng thì thầm rằng “thực ra, lão chẳng thực lòng muốn trở về”.

Nàng tiên cá sững sờ, ngơ ngác, bật ngửa.

Lão người phàm ấy, không những không quằn quại vì giọng ca của nàng, mà còn hùng hổ tiến tới, nhấc bổng nàng lên.

Nàng, cuối cùng mới chính là sinh vật giãy giụa, tuyệt vọng kêu kíu. Nàng rơi nước mắt ướt đẫm đại dương, dày vò tự vấn: “Ủa, sao kì quá zẫy?”

Có lẽ, đến cuối cùng, nàng không nhận ra rằng, nàng đã thành cá khô, và giọng ca quỷ mị đó đã tan thành bọt biển từ lâu.

Kịch bản kết thúc sớm hơn dự kiến: nàng tiên cá bị bắt mang về, phơi treo trên mái một ngôi nhà tên Ngồi Xuống Chơi.

Photo by Thị Mờ

Cùng một số trích dẫn từ thoại phim The Odyssey by Nolan

Khoảng trống,1.Hồi nhỏ, nghe câu “Không được như người ta…”, buồn xo một bụng. Giờ, cũng là so sánh “Không như người ta…...
14/08/2026

Khoảng trống,

1.

Hồi nhỏ, nghe câu “Không được như người ta…”, buồn xo một bụng.

Giờ, cũng là so sánh “Không như người ta…”, mà Mờ mừng húm. Trúng được hàng hiếm mà!

Ninh Vân “được”“không được như người ta”, nhất là những buổi tối: không nhộn nhịp, không xập xình, không sáng choang, không nhiều dịch vụ giải trí.

Nhưng, với Mờ, đó là một món quà quá lớn. Quý giá sao, khi sắm được cho mình những khoảng trống đầm đìa tiếng im, chỉ có giọng thiên nhiên bao bọc. Các giác quan hiếm hoi được thoát khỏi sự kích thích liên tục của đời sống phố thị.

Sự im ả da diết, thấm tháp vào từng lỗ chân lông, đẫm ướp từng tế bào thần kinh. Cả con người được mềm đi, nghe tiếng im ngỏ lời mà bình thản ngồi lại với bên trong mình. Một khoảng trống giữa ngày dài rộn ràng. Suy tư, chiêm nghiệm cứ thế, được mời rời khỏi nơi trú nấp, tha hồ đơm bông. Buổi tối thẫm đêm đen, chỉ bạc màu ánh trăng, và một ít ánh đèn nhấp nháy trên thuyền. Ánh sáng, nhờ bóng tối, mà trở nên lung linh, trữ tình.

Như cách ta lên bố cục ánh sáng trong nhà, cũng chính là lúc ta lên bố cục bóng tối. Ánh sáng có bóng tối song hành, sẽ là thứ ánh sáng có độ sâu, mang tính thư giãn, nơi ta thoải mái mở cửa lòng, dòng tâm sự sâu giữa người và người được đâm chồi.

Một khoảng trống im ả, lại là một không gian “nhộn nhịp” cho nội tâm, cho những xích gần lại nhau, cho thân thương, ấm cúng. Kể cả trò vui nhà bày ra cũng chỉ dám thủ thỉ, không nỡ làm bể mất màn đêm đang yên.

Đêm là đêm, thuần khiết vậy đó, là khoảng trống quý giá mà Ninh Vân tặng cho mấy người lớn chợt cảm thấy đời mình quá chật.

2.

Một căn nhà vượt trên sự đẹp của kiến trúc hay thiết kế nội thất, trở thành không gian nương trú thật sự thoải mái, là khi từng con người sống trong đó đều có được một khoảng không gian trống cần thiết.

Cảm xúc con người cần không gian trống để lưu chuyển, y chang như buồng phổi cần oxy để hít thở.

Thiệt khó để những khối buồn, vui, hờn, giận,…nén sâu bên trong mình được thở ra, hít vào, khi vây quanh chật cứng người và đồ đạc 😞 Thị Mờ nhiều khi phải gồng lắm, vừa để giữ số lượng “người nhà” được vừa vặn với thể tích không gian nhà đang có, vừa để giữ gìn nhà được có những khoảng không gian trống cần thiết, trước những lời khuyên “thêm vào nữa đi”, “xây nữa đi”, “tranh thủ đi”, “tận dụng thêm đi”…

Tham cái gì thì tham, nhưng khoảng trống cho căn nhà hít thở, hổng được sờ tới à ngheng. Khoảng trống: hổng phải bỏ đó, mà còn là nơi được chăm chút, giữ gìn nhất nhà. Khoảng trống nơi bờ hiên, phòng khách, lối đi, gallery nhỏ đằng sau, gốc cây, bãi cát trước nhà. Chỗ đó, con người ta có đủ sự dễ chịu để tha hồ tĩnh mặc, đồng thời vừa đủ ấm áp để xích lại gần, lắng nghe tâm sự của nhau thêm đôi câu.

Dám đầu tư để giữ khoảng trống, là một trong những khoảng chơi ngông nhất của Mờ. Khoảng trống trong không gian, khoảng trống trong nhịp sống…Khoảng trống không trực tiếp sinh tiền, nhưng sinh tình, để sống, hổng còn là nghĩa vụ Trời trao, mà trở thành dịp vô giá để ta học cách thưởng thức.

Đã bảo rồi, lỡn mợn cho lắm vào, khổ! Hahahaha

Photo by Thị Mờ

Bữa đó, sau một ngày căng mình với giông lốc, tụi tui đã ngồi xuống, nhâm nhi ít rượu vang, say sưa vài bài nhạc dĩa tha...
13/08/2026

Bữa đó, sau một ngày căng mình với giông lốc, tụi tui đã ngồi xuống, nhâm nhi ít rượu vang, say sưa vài bài nhạc dĩa than, tập viết về “sự mất mát”…

Những khung cửa kính còn ám nhoè cát và vệt nước mưa. Mấy bài thơ thỉnh thoảng phần phật bay;

Và không gian thơm phức mùi bắp xào bơ 🤤

Photo by Thị Mờ

Ăn Tết mùa hè (?).Vì đó là Tết Đoan Ngọ mồng 5 tháng 5. Hôm ấy, tụi tui cùng tha về tổ đủ thứ cỏ cây đồng nội, rồi kết n...
04/07/2026

Ăn Tết mùa hè (?)
.Vì đó là Tết Đoan Ngọ mồng 5 tháng 5.

Hôm ấy, tụi tui cùng tha về tổ đủ thứ cỏ cây đồng nội, rồi kết nên những vòng hoa lá “diệt sâu bọ”.

Cả nhà rủ rê nhau đi tắm biển khi mặt trời đã vuông góc mặt đất. Đã ngấm nước muối, lại còn bị nắng trưa sấy giòn, sâu bọ tà uế cỡ nào chắc cũng quéo hết.

Nhờ Trường mang về nhà ít cơm rượu má làm, nhà bày đồ hàng, rải ít hoa lên mâm, cùng chuốc say mấy con bọ trong người. Nửa năm trời vụt qua, tấm thân chắc đã nhiễm không ít tạp niệm. Ăn miếng cơm rượu vô người, cầu lòng dạ được diệt khuẩn, sạch b**g.

Chưa hết! Chuỗi “tẩy trần” tiếp tục bằng những chậu nước thảo dược ngâm chân, đặc biệt dành tặng các bô lão trong nhà. Nước xông thơm phức mùi lá bạch đàn, chanh, ổi,...Cả con người sạch trơn từ trong ra ngoài, từ trên đầu xuống móng chân. Giấc ngủ đêm đó, chắc sâu hơn một chút.

Cái hiên trước nhà, trải thêm vài tấm chiếu, đã thoải mái biến hoá khi thành cái bàn khổng lồ, hay cái đi văng mát rượi lưng. Mùa hè hanh hao, từ ăn cơm - uống trà - ăn chè - tán gẫu - ngâm chân, cái gì cũng bưng nhau ra hiên mà làm. Tiếng cười được cơi nới, rớt xuống bờ cát ngay dưới mé hiên.

Người lớn tuổi khó thích nghi hơn tụi trẻ. Thấy ông, bà của Cà Phê nói cười xôm xao như ở nhà, Mờ mừng rơn trong bụng: mình đã làm căn nhà này, bầu không gian này thành “nhà” được rồi. Ngày xửa ngày xưa, có bà Thị Mờ luôn ước ao cảm giác “nhà”. Thế là bà í bắt tay, vun đắp cho riêng mình một mái nhà. Ngồi Xuống Chơi từ đó ra đời, chưa bao giờ chỉ đơn thuần là một nơi cung cấp dịch vụ lưu trú, phục vụ khách du lịch. Mà trên hết, là một không gian riêng tư, đậm chất Thị Mờ, là “nhà” của Mờ (và cả nội tâm Mờ). Điều Mờ mong mỏi, là được cưng, được đón những “người nhà” không cùng máu mủ, về “nhà” - trở thành nguồn ấm áp cho nhau, cùng sẻ chia cảm hứng “nhà”.

Trong vài ngày ngắn ngủi, chúng ta là gia đình với nhau. Nhưng cảm xúc “gia đình” này còn ngân mãi thời gian sau này, thấm vào kí ức mọi người,…

…Thấm vào lòng Mờ, và nhẫn nại chữa lành cho Mờ từng chút một.

“Người nhà” ơi, cho Thị Mờ cảm ơn nheng! 🫶

⚓️

Photos by Thị Mờ

E hèm! Ngồi Xuống Chơi lại sắp làm gì đếyyy? Photo by Thị Mờ
11/06/2026

E hèm!

Ngồi Xuống Chơi lại sắp làm gì đếyyy?

Photo by Thị Mờ

Mùa hè chiều nằm dài ☀️(Lấy cảm hứng từ tựa phim “Mùa hè chiều thẳng đứng” của đạo diễn Trần Anh Hùng) ⛵️Mờ siêu thích n...
07/06/2026

Mùa hè chiều nằm dài ☀️
(Lấy cảm hứng từ tựa phim “Mùa hè chiều thẳng đứng” của đạo diễn Trần Anh Hùng)

⛵️

Mờ siêu thích những lần được nằm dài, và cùng trò chuyện về thứ gì đó thiệt sâu. May mắn thay, mấy lần vầy toàn lụm được “đối tác tám” xịn hết nước chấm.

1. Bữa đó, ở Măng Đen, Mờ cùng Nghi nằm trên đống rơm mới gặt, ngay lúc chiều đương chín rục. Chiếc máy tuốt cứ run lên, nhả xuống ào ào hạt nắng trộn lẫn hạt lúa. Cả làng quây quần trên cánh đồng, gương mặt ai cũng rực trăm ngàn áng hân hoan. Hai đứa nằm vắt chân, miệng ngậm cọng rơm. Mờ nằm đợi, nhăm nhe chụp cho bằng được khoảnh khắc máy tuốt phun ra túm rơm theo đường cầu vồng. Không khí lúc đó…sao mà thơm thế! Mờ, Nghi, Phúc ghiền nằm trên đống rơm đến nỗi, tối hôm ấy, ba đứa lại dắt nhau ra ruộng, nằm ền ra ngắm bóng đêm. Nơi đó, có vì sao, có đom đóm - toàn những vệt sáng hay mắc cỡ, thích trốn tìm ánh nhìn loài người. Chưa đã cái nư, cả buổi sáng hôm sau, Mờ và Nghi lại kéo nhau ra nằm tiếp, trong một cái lán ngập rơm tươi, giữa đồng. Mờ nhớ, hình như lúc đó, tụi mình bàn về tình yêu. Ta trông như yêu một người, vì thật sự yêu người đó, hay người ấy chỉ là đối tượng để ta trút đi năng lượng yêu thương bên trong mình?

2. Ngồi Xuống Chơi version đảo Bình Hưng có tiết mục trải nghiệm: nằm dài trên boong tàu, và ngắm biển đêm. Thuyền sẽ tìm đến một nơi yên ả, vắng ánh sáng loài người, tắt động cơ. Rồi cứ thế, thuyền thả mình trôi bềnh bồng theo con nước. Ở trên boong cao, ai cũng sẽ nằm dài ra, lót lưng trên chiếc thảm mang theo, nghe đại dương thầm thì vào mạn thuyền. Mắc gì phải nằm? Tại ngồi…chóng mặt lắm hix. Thỉnh thoảng, anh Thống để lái đó, lên boong, kể chuyện về người ngư dân và những chòm sao. Giữa tròng trành thinh lặng, mấy con người nối nhau bằng tiếng thở, khi khác là giọng cười giỡn rần vang, đôi lúc là lời tâm sự mỏng tang như sương muối. Nhớ ghê những lúc nằm dài trên boong, chẳng cần phải làm gì cả, chỉ nhìn ngắm những cử động vĩ đại của trời đêm. Mây mới đây dày đặc, sau đã bị gió lau sạch, hở ra khoảng không thẫm lặng. Và trăng mới đây còn non mềm, thoắt cái đã lạnh lùng, chơi vơi giữa trời khuya. Nhớ ghê lần nằm dài với nhóm anh Tô, vừa nghe playlist Trịnh Công Sơn của Hà Lê, vừa bàn về đủ thứ thuyết vật lý. Mấy lúc đó, dù được ủ quanh bởi tiếng con người, nhưng nhưng ánh nhìn ta vẫn được riêng tư tuyệt đối với thiên nhiên. Trôi!

3. Giữa cầu thang và căn phòng duy nhất của nhà chòi gỗ, là chiếu nghỉ. Mờ và Quỳnh từng nằm dài ở đó, chân gác lên thân dừa. Mỗi khi gió thổi, cây dừa nhè nhẹ lắc, làm nhà chòi gỗ khẽ vài nhịp rung rinh. Mờ bình thường toàn ngồi thò chân ra ngoài, nhưng hôm ấy, tụi tui đã nằm dài, cùng trò chuyện về phim. Nhờ cây dừa gánh hộ nắng, nằm giữa trời mà vẫn mát lựng người. Trong góc nhìn của Mờ và Quỳnh hôm đó, đã thấy buồng dừa già, chùm mẩu chuyện về gia đình hai đứa, về bộ phim tài liệu đầu tay của Quỳnh đang lúc lắc tít trên cao: “Móc ngoéo cùng làm phim với nhau đi!”. Sau hôm ấy, group chat “Mộng Sắp Thành” được lập ra, chờ những ý tưởng phim hay đòi mổ vỏ trứng, chập chững chào đời.

4. Đà Lạt, quán cà phê 1/2 Circle, trên đồi cỏ, có cuộc trò chuyện băng ngang qua cả buổi chiều. Lan và Hưng ngồi, còn Mờ nằm dài trên cỏ, với chiếc khăn buộc tóc trải ra, gối được vừa đủ cái đầu. Ba đứá nói về sách, về hướng nghệ thuật mỗi đứa tính “chơi thử” sau này, về những công dân trú ngụ nơi “vương quốc ở rìa biên giới”. Không hẳn thuộc về bên này, cũng chẳng phải bên kia. Từ lằn biên giới mỏng dánh đó, Thị Mờ vừa tự trị vì một hang ổ riêng, vừa ngắm nghía những tiểu thế giới khác đang xoay vần. Lâu lâu được dịp hạnh ngộ các “công dân lai” khác, lại xôm tụ rủ nhau nằm dài, tâm sự có phải ở đường biên giới, hay thấy mây bay ngang.

🏖

Những lần trải chiếu trên bờ cát, nằm dài dưới bóng cây dương cùng Bắp, cùng Thuý,…, chỉ để ngắm thuyền ra thuyền vô, kể cho nhau nghe những lần thất vọng về con người, và những lần vô cùng ngưỡng mộ con người. Tên nhà là Ngồi Xuống Chơi, nhưng Mờ nhận ra: À, khi cột sống ở chiều nằm dài, câu chuyện giấu trong bụng có vẻ chui ra dễ dàng hơn. Vì khi ta dám để đó những phòng vệ, nghi hoặc, làm dáng,…để thoải mái nằm xuống cạnh bên nhau, còn điều gì có thể dấu nhau được nữa đâu? Nhất là cảm xúc ở ngay khoảnh khắc này!

Photo by Thị Mờ

NGỒI XUỐNG CHƠI KHÔNG CÒN HOẠT ĐỘNG Ở ĐẢO BÌNH HƯNG Và hiện chỉ có một cơ sở duy nhất tại làng chài Ninh Vân 🏠🏝🌊Dạo gần ...
27/05/2026

NGỒI XUỐNG CHƠI KHÔNG CÒN HOẠT ĐỘNG Ở ĐẢO BÌNH HƯNG

Và hiện chỉ có một cơ sở duy nhất tại làng chài Ninh Vân 🏠🏝🌊

Dạo gần đây, Thị Mờ liên tiếp nhận được các tin nhắn, hỏi thăm liệu Ngồi Xuống Chơi còn ở đảo Bình Hưng không. Tại sao thấy pin Google Map của nhà vẫn còn đóng đô ở đảo, và anh Huân giao tiếp với các bạn - nhận khách dưới danh nghĩa là home Ngồi Xuống Chơi?

Thị Mờ xin làm rõ thông tin dưới dạng Q&A, đều là các câu hỏi thường được gửi tới Mờ. Bắt đầu nha:

📢 Anh Huân là gì của nhà Ngồi Xuống Chơi?

💁‍♀️ Mờ chưa có dịp được quen biết với anh Huân, chỉ thường nghe nhắc đến anh trong lời kể các bạn inbox Mờ. Mờ đoán anh í có thể là quản lý của business hiện đang diễn ra trên đất Mờ từng thuê để làm nhà Ngồi Xuống Chơi thời kì đảo Bình Hưng. Anh không phải là một phần của vũ trụ nhà Ngồi Xuống Chơi. Và người đại diện giao tiếp, nhận booking của chính chủ Ngồi Xuống Chơi hiện chỉ có Thị Mờ mà thôi.

📢 Ngôi nhà trắng ấy hiện có phải là home Ngồi Xuống Chơi?

💁‍♀️ Chính xác hơn, ngôi nhà trắng í từng là một phần của nhà Ngồi Xuống Chơi. Chắc Ngồi Xuống Chơi-ers chính hiệu sẽ đồng điệu với Mờ ở chỗ này: thương hiệu Ngồi Xuống Chơi không chỉ là một căn nhà, mà đó là tên gọi của tổng thể ngôi nhà, thiên nhiên bao quanh, không khí, tinh thần, câu chuyện, nếp nhà, những nhân vật và trải nghiệm, hoạt động từng diễn ra trong không gian ấy. Ngồi Xuống Chơi là một mái nhà, một không gian đầy cảm xúc nuôi dưỡng đứa nhỏ bên trong người lớn. Lúc rời khỏi đảo, Mờ đã tháo xuống toàn bộ đồ nội thất bên trong, nhà chòi gỗ và mang đi. Riêng phần thô của nhà (bao gồm giao diện nhà, và flow không gian mà Mờ cùng team từng dày công thiết kế, sửa chữa) đương nhiên ở lại. Trôi theo dòng kí ức một xíu: Chủ từng cho Mờ thuê nhà đột ngột bán lại khu đất cho người mới. May mắn ghê, chủ mới ngày ấy đã thông cảm, và giúp đỡ Thị Mờ rất nhiều. Nhờ vậy, Ngồi Xuống Chơi được ở trên đảo lâu thêm một khoảng thời gian. Vô vàn lời trân trọng, không biết nói sao cho đặng, xin gửi tới các anh đã hỗ trợ Mờ, bố Sum ngày ấy… Sau khi rời đảo, Mờ không rõ diễn biến sau đấy thế nào, vật đổi sao dời ra sao, chỉ phong phanh nghe rằng có business diễn ra trên mảnh đất í, dùng lại phần nhà thô í. Mờ tin, mỗi business có tinh thần, vibe riêng, độc nhất vô nhị. Business hiện tại không phải là Ngồi Xuống Chơi, nhưng chắc chắn có những điểm đặc sắc, hay ho riêng, và không cần dùng đến tên Ngồi Xuống Chơi để toả sáng.

📢 Tại sao vẫn thấy tên Ngồi Xuống Chơi trên GGMap đảo Bình Hưng?

💁‍♀️Từ trước đến nay, Mờ vẫn luôn muốn giữ Ngồi Xuống Chơi là địa điểm hidden gem, là một mái nhà giữa những mái nhà làng chài khác, không biển hiệu business, không pin trên GGMap. Hồi đó, một bạn khách nào đó thương nhà, đã âm thầm pin vị trí của nhà lên GGMap, để tiện cho mọi người biết đến. Nhà đã chuyển đi, mà không rõ account ngày xưa đã pin nhà đang nơi đâu, để xin tháo xuống hộ. Nhưng lý do lớn nhất, là chiếc pin ấy trộm vía giữ lại nhiều comment kỉ niệm của Ngồi Xuống Chơi-ers. Mờ lừng khừng mãi, không nỡ báo lên GG chuyện này…Nhưng cũng vì vậy, mà gây ra nhiều hiểu lầm sau này. Mờ sẽ sớm comment dưới góc độ của nhà lên GGMap, để thông báo chính thức Ngồi Xuống Chơi đã rời khỏi đảo Bình Hưng.

📢 Có nên đến đảo Bình Hưng và ngôi nhà trắng í không?

💁‍♀️ YESSSS. Mờ quá nhớ màu nước biển ở đảo Bình Hưng, vòm cây phượng xoắn vào tán bông giấy kì vĩ, những người hàng xóm chơn chất, đàn trẻ làng dấu yêu. Bình Hưng vẫn là một nơi đáng để trải nghiệm. Nếu bạn thuần tuý muốn ở trong ngôi nhà trắng, tận hưởng chiếc view thần thánh ấy, hãy cứ đi. Nhưng nếu bạn đến vì zũ trụ Ngồi Xuống Chơi, mong bạn chỉnh lại mong đợi, một xíu thôi. Nơi ấy tuyệt theo một cách khác, chứ không phải theo cách của Ngồi Xuống Chơi. Mờ biết các content về Ngồi Xuống Chơi vẫn còn rất viral. Nhưng đó là của hồi xưa rồi…mình mở lòng đón chào điều mới nèoooo. À Mờ chưa biết business hiện tại mà anh Huân đang coi sóc tên gì, ai biết kể Mờ hay với?

⚓️

Ngồi Xuống Chơi không còn ở Bình Hưng, cũng như liên quan đến bất kì tour nào đang hoạt động trên đảo. Nghìn trái tim, lời cảm ơn gửi đến những ai từng ghé chơi, gắn bó, và góp phần làm cho kí ức Ngồi Xuống Chơi version đảo Bình Hưng vẫn sống động, ngọt ngào mãi đến giờ. Và lời chúc chân thành đến với business hiện tại ở nơi từng là Ngồi Xuống Chơi, được thành công, trọn vẹn nhất theo cách riêng của mình ⭐️🌈✨

Photo by Thị Mờ

Quà Mùa Hè…🌞🏖🌊🧊🍡Là chén đá bào siro dưa hấu, và xâu bánh lọt đẫm dừa bào. Ta vừa ngồi xuống chơi, vừa lai rai vài kí ức ...
16/05/2026

Quà Mùa Hè…

🌞🏖🌊🧊🍡

Là chén đá bào siro dưa hấu, và xâu bánh lọt đẫm dừa bào. Ta vừa ngồi xuống chơi, vừa lai rai vài kí ức thơ ấu.

Mùa hè hôi hổi, làm đứa nhỏ bình thường hay mắc cỡ, nấp tuốt sâu trong lòng, phải thò ra ngoài ngó nắng, tìm gió. Người lớn nhí nhảnh bất thường. Còn con nít chính gốc thì khỏi nói. Thời của ta đến rồiiiii, hehe.
Hè hâm nóng những ngày hồi nhỏ, bình thường lạnh hiu, bị cất đâu đó trong trí nhớ. Thị Mờ nhặt kỉ niệm “ngày đó”…của từng thành viên trong nhà, làm thành combo thức quà mùa hè.

Là món siro, kỉ niệm thời xưa lắc bố Sum và mẹ Châu mỗi ngày nấu, rồi đem bỏ mối. Êy, Thị Mờ ở nhà tên là Si Rô đó. Bố Sum lấy dưa hấu tươi đi sên đường, khoáy nồi nước dưa hấu theo chiều kim đồng hồ, cho đến khi chất nước dần keo lại, sền sệt. Siro dưa hấu đỏ thắm, bố Sum hay ghẹo với mọi người là “siro tiết canh gà đó!”.

Là món đá bào, kỉ niệm hàng ăn vặt thích nhất ở khu xóm Tô Vĩnh Diện hồi Thị Mờ còn nhỏ xí. Quán lề đường, đủ món bánh flan, yao-ua, đá bào, tối nào cũng đông đen. Bây giờ khác một chút, Mờ dùng máy để bào đá, chứ không bào thủ công trên bàn gỗ như ngày xưa. Cái chén ứ vun đá mịn, rưới mấy muỗng siro dưa hấu đặc quẹo lên, vắt tí chanh để hoà vị, thêm vài topping trái cây rinh về từ chợ. Ăn tới đâu, cái cổ họng như rớt vào miền mát lạnh tới đó. Ngọt ngọt, chua chua, đủ thứ vị tươi mát quấn quýt, vỗ về cả con người. Mùa hè nóng hổi tan ra như đá bào trên đầu lưỡi.

Là món bánh lọt, thức quà chợ hay trước cổng trường mà Bắp và Thu mê nhất. “Bánh lọt” là cách người Ninh Hoà hay gọi. Còn dân làng chài Ninh Vân lại gọi là “bánh lăn”. Những viên bột năng (hay còn gọi là bột lọc) được lăn tròn, đem đi hấp, xâu lại thành từng cây, bao bọc trong vô số sợi cơm dừa trắng muốt (phải được cạo bằng cái nắp keng mới đúng điệu). Trước khi ăn, được lăn tiếp qua đường hoặc muối mè (tuỳ vùng miền), thế là thành thức quà “thèm nuốt nước miếng” của vạn con nít Việt Nam thuở hồi đó. Ngày nào mua được một xâu thôi, là sướng nhất đời!

Hè này, ngoài biển, quạt (từ quạt máy đến quạt tay), Ngồi Xuống Chơi gói ghém kỉ niệm, hô biến thành món quà mát như gió biển, liu riu thổi đi tiết trời oi nóng, tặng mình! Ai đó đến chơi với nhà mùa này, lên tinh thần đi! Bạn sẽ được đãi những thức quà “nhức nách” ngày thơ bé, có tác dụng phụ làm trái tim bồi hồi. Và “bùmmm”, người lớn thành con nít, còn con nít có thêm mấy người bạn to đùng.

Photos by Thị Mờ

Quà của Thu 💁‍♀️🎁🎊Thu, hay còn gọi là Thị Thờ, là quản gia nhà Ngồi Xuống Chơi, kiêm bảo mẫu của em bé Thị Mờ - con mẹ m...
14/05/2026

Quà của Thu

💁‍♀️🎁🎊

Thu, hay còn gọi là Thị Thờ, là quản gia nhà Ngồi Xuống Chơi, kiêm bảo mẫu của em bé Thị Mờ - con mẹ mặt già như trái cà, mà tính tình hết sức con nít.

Hôm qua, Thu lấy chỉ xâu mấy trái cau non lại, thành vòng tay cho Thị Mờ đeo chơi, với tuyên ngôn để đời: “Thu ở đây, là để bù đắp cho tuổi thơ Thị Mờ.”

Hôm qua của hôm qua, Thu mang về nhà hai buồng cau cảnh, lọ mọ trang trí góc này góc kia trong nhà.

Những hôm qua của hôm qua của hôm qua, Thu tha về, tặng Thị Mờ đủ thứ hoa đồng cỏ nội: cỏ đuôi chồn, hoa cối xay, trái cà độc dược, dây leo chùm bao, trái thầu dầu, hoa kê, bụi lá é trắng, hoa rau muống cạn, v.v…

Vườn nhà Thị Thờ cũng tới công chuyện với mấy bình hoa bà Thị Mờ.

Hoa cải vàng rực rỡ

Hoa thì là như những chòm sao

Gốc chuối non con con

Nhành rau mồng tơi khổng lồ

Cành hồng quấn trong tờ giấy báo ngay ngày Giáng Sinh.

Có lần, Mờ lỡ tay cắt mất nhành nụ hồng khỏi cành. Vì quá tiếc của, Mờ thả chiếc nụ nhỏ vào trong chén nước. Lạ kì ghê, nụ vẫn lớn lên, b**g nở giữa nhấp nhô nước, dù thân thể đã lìa khỏi cành.

Thị Mờ bày vẽ chế đủ thứ món nước, Thị Thờ mua trái cây về, đứng sên mứt mệt nghỉ. Biết Thị Mờ sắp về làng, Thị Thờ trải nệm cho Mờ bằng bộ drap giường màu xinh, dù Mờ đã dặn dò: “Để tui bộ nào xấu xấu thôi, dành đồ đẹp cho khách”.

Không có Thị Thờ, chắc Thị Mờ sẽ làm biếng bày trò, mần này mần kia lắm đây. Ai chẳng biết, cái tay bà Mờ xi cà que cỡ nào.

Quà của Thị Thờ, hay còn gọi là Thu, chắc là đã kiên nhẫn mến Mờ như thương một em bé, nhiệt thành với khách của Mờ như bạn của chính mình, bảo bọc Thóc như thành viên trong gia đình mình, và đối đãi với Ngồi Xuống Chơi như với chính nhà mình.

Chút cảm động…trong ngày nhà mở workshop gói bánh nậm, bánh lọc, nướng shell. Cô giáo đứng lớp, đương nhiên chẳng ai khác ngoài Thị Thờ - Thu 🫶

Photos by Thị Mờ

Address

Thôn Đông, Làng Chài Ninh Vân (Tên Sau Khi Sát Nhập Xã Là Ninh Phước), Tỉnh Khánh Hoà
Cam Ranh Port
654721

Telephone

+84946473887

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ngồi Xuống Chơi Homestay Retreat posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share