25/08/2026
Kinh doanh dịch vụ lưu trú cũng là kế hoạch trong tương lai của mình nhưng chưa bao giờ mình nghĩ là ở thời điểm lúc hai vợ chồng đang làm công ăn lương. Mình cũng nghĩ làm căn nhà nhỏ để cuối tuần, ngày nghỉ cho gia đình về nghỉ dưỡng và sau về hưu làm thêm 2-3 tầng vừa ở vừa kinh doanh; có thể phục vụ thêm cafe, ăn sáng hàng ngày có khách ra vào nói chuyện cho vui. Vậy mà bén duyên kinh doanh cũng thấm thoắt được 4 năm rồi. Cũng nhờ home này mà trong mấy năm qua mình cũng có dịp làm quen và thân với vài chị khách lưu trú thường xuyên và cũng có rất nhiều kỷ niệm.
Mình đã từng có một trải nghiệm cũng khá thú vị nhân đây mình kể cho mọi người nghe. Năm 2023, có hai vợ chồng bạn khách từ Mộc Châu đặt ở home mình lưu trú một tuần. Bạn ấy đặt từ thứ 2 (mình nhớ là 26/6) nhưng bạn ấy xuất phát từ Mộc Châu về Hà Nội và bay đến Đà Nẵng từ hôm 25/6, chuyến bay hạ cánh chắc cũng hơn 8h tối. Bạn ấy nhờ mình đặt xe hộ. Tối 25/6 là chủ nhật nhà mình ở lại ngủ dưới home, cũng còn trống 01 phòng nên mình mới mời em ấy về ở cùng nhà mình và đêm ấy là free hoàn toàn nhé, tính tiền từ đêm 26/6 thôi.
Mình cũng rât tự tin vì mình ngủ rất dễ thức nên nhà mình đi ngủ sớm. Tầm 11h mình dậy mở điện thoại xem bạn ấy có nhắn tin hay gọi điện thoại báo sắp đến chưa và mình cũng nhắn tin lại hỏi em ấy đến đâu rồi thì cũng không thấy bạn ấy trả lời, mình nghĩ chắc đi mệt nên ngủ nên thôi mình tắt chuông điện thoại (vì sợ bạn ấy đến gọi chồng và mấy nhỏ mình thức giấc) không ngủ trên giường mà nằm ở sofa gần cửa sổ chờ nhưng không hiểu sao mình mệt quá ngủ quên đến tầm 12h mình thấy có người gõ vào cửa kính. Mở điện thoại lên nhìn thì không biết bao nhiêu cuộc gọi nhỡ xong thấy bạn ấy nhắn: chị ơi, sao chị để cho tụi em ở xa đến giờ bơ vơ không biết nơi nào để đi. Vì anh lái xe chở bạn ấy đến tầm 11h30’cũng trễ nên thả xuống trước cổng nhà rồi đi thôi. (Việc này mình có nhắc nhở bên đội lái xe lần sau để khách vào được nhà rồi hẵng đi). Cách đây khoảng 3 năm thì khu vực Châu Tân xung quanh nhà mình ít home lắm, vắng vẻ mà ở quê giờ đó họ ngủ hết rồi, bản thân mình còn không dám ra đường huống hồ chi em ấy ở xa đến. Phòng ngủ nhà mình làm hơi lùi sâu vào so với cổng mà cửa đóng kín nên không nghe. Nhà em ấy gọi mãi tầm 30 phút, sau đó chồng em ấy thấy gọi không được mới leo tường rào vào sát phòng ngủ gõ cửa kính thì mình mới thức giấc.
Ui mình ra mở cửa thì thấy em ấy vừa mừng vừa giận và mình cảm thấy có lỗi kinh khủng. Sáng hôm sau nhà mình lại lên thành phố sớm để đi làm, nhà bạn ấy vào muộn nên mình không đánh thức để nhà bạn ấy ngủ. Còn nhà mình tối hôm qua tưởng bạn ấy vào sớm nên có để phần một nồi cháo nhum và sáng ra mình chạy xuống cảng sớm mua ít mực về chế mì tôm và không quên để lại một ít cho nhà bạn ấy để chuộc lỗi.
Cảm ơn mọi người đã chịu khó đọc hết câu chuyện./.
p/s: Hình cảng cá Châu Thuận, nếu ở lại đêm thì mình rất thích xuống khu vực cảng cá này để mua hải sản mới đánh bắt về.