13/08/2026
Có những buổi sáng Đà Lạt, chỉ muốn đi thật chậm trên một con đường đầy lá khô.
Tiếng lá vụn dưới chân, gió len qua những hàng thông, nắng sớm rơi từng vệt mỏng xuống triền đồi… mọi thứ nhẹ tênh, như thể ngày mới cũng vừa thức dậy thật chậm.
Buổi sáng giữa rừng thông có một vẻ bình yên rất lạ.
Không ồn ào, không vội vã. Chỉ có con đường nhỏ quanh co, mùi cỏ cây còn vương hơi sương và những khoảng nắng xuyên qua tán lá.
Có lẽ bình yên đôi khi chỉ đơn giản như thế.
Một buổi sáng không vội.
Một con đường chẳng cần biết sẽ dẫn về đâu.
Và mình, thong thả bước giữa tiếng lá khô xào xạc…để nắng Đà Lạt rơi xuống vai thật dịu dàng.