22/02/2023
"Cổ Thạch - Mùa rêu
(Bài viết fb Le Hong Diem)
Cổ Thạch những ngày cuối của mùa rêu.
Sáng sớm tung mền ngồi dậy, vén tấm rèm he hé dò dẫm nhìn ra biển. Cũng lạ, tại sao không vẹt cái rẹt tấm màn ra để nhìn cho rõ mà cứ khe khẽ kéo 1 góc rồi ghé mắt nhìn ra! Không vì lý do gì, có lẽ chỉ vì việc mặt trời mọc lên trên mặt biển bao la, với những vệt dài đỏ sẫm là một phép lạ, một điều mong ước thành hiện thực đối với lữ khách. Như một em bé rụt rè mở nắp hộp quà, he hé nhìn và òa reo lên vì món quà mong ước đã thành hiện thực! Buổi sáng ở Cổ Thạch cũng vậy, khoảnh khắc nhìn thấy vệt sáng đỏ cam chen giữa những khối mây xám huyền bí phủ trên mặt biển lặng tờ, có một niềm vui trong trẻo vỡ òa.
Mùa rêu là mùa đẹp nhất ở Cổ Thạch, nhưng vẻ đẹp đó không thừa mứa phô bày, nằm chờ sẵn người thưởng ngoạn. Mảng rêu xanh biếc rũ mềm, tinh khiết và yểu điệu như lớp lông tơ thiếu nữ, phủ trên đá chỉ hé lộ vào những ngày rằm hay mùng 1, khi thủy triều rút xuống, để lộ thềm đá rêu xanh lúc nào cũng trầm sâu dưới biển. Ngắm rêu Cổ Thạch như một nghi thức, nhất là cho những ai muốn như những giọt nắng ban mai đầu tiên hôn lên lớp măng tơ thiếu nữ Cổ Thạch, là những người đầu tiên nhìn thấy mặt trời ngoi lên từ sâu thẳm trùng dương, xé màn mây dày phủ kín bầu trời, dịu dàng vươn tới thềm đá cổ, ánh nắng trinh nguyên của ngày mới soi rọi màu xanh, khiến màu sắc chuyển từ u trầm của đáy đại dương chuyển thành màu xanh biếc thanh xuân lấp lánh niềm vui, như cô gái ngủ mê man bỗng choàng thức giấc, tóc xanh rũ tràn và nụ cười huyền bí mơ màng chưa khuất khỏi khóe môi đã bừng lên như nắng mới.
Cổ Thạch mùa rêu độc đáo nhất là ở phiến đá "cô đơn" vươn lên một mình trên thảm rêu, soi bóng mình trong cái "giếng" nhỏ xíu vừa đủ cho một bóng hình. Người ta đặt tên phiến đá là "bà khòm". Cái tên thật không hợp với vẻ yêu kiều của cảnh sắc! Đứng ngắm cảnh ấy, chỉ thấy giống như một bàn tay thiếu nữ nghiêng nghiêng, cong cong, e ấp vươn ra từ ống tay áo xanh, vuốt làn tóc là muôn ngàn ngọn gió bay lồng lộng trên bầu trời.
Rồi cũng tình cờ khi tha thẫn ngắm rêu mà nhìn ra một phiến đá khác cũng đẹp không kém. Hình như có người gọi nó là cobra (hổ mang). Nhưng với người ngắm nó bình minh đó, tảng đá là hình dáng của Happy, chú chó ngoan lũi đũi chạy những bước chân đầu tiên trên bờ biển, vừa phấn khích vừa sợ hãi.
Happy và ban mai làm nên ngày xanh Cổ Thạch." - Sưu tầm