Layla Forest Retreat

Layla Forest Retreat Retreat giữa rừng thông Đắk Lép, Đắk Song, Đắk Nông
Booking: 0987 429 419

Giữa những ngày mọi thứ chuyển động thật nhanh, đã bao lâu rồi mình chưa có một ngày không cần chạy theo lịch trình, tin...
09/09/2026

Giữa những ngày mọi thứ chuyển động thật nhanh, đã bao lâu rồi mình chưa có một ngày không cần chạy theo lịch trình, tin nhắn hay những việc phải hoàn thành?

Ở Layla, tụi mình không cố lấp đầy một ngày bằng thật nhiều hoạt động. Buổi sáng có thể bắt đầu muộn hơn một chút, với cà phê ngoài hiên và tiếng chim trong rừng.

Khi trời đẹp, mình đi bộ dưới những hàng thông, xuống hồ, đọc vài trang sách, khi mưa, chỉ cần ở lại trong căn nhà gỗ, pha một ấm trà và nhìn khu rừng phía ngoài cửa sổ.

Không nhất thiết phải đi đâu thật xa hay làm điều gì đặc biệt. Đôi khi, vài ngày sống gần thiên nhiên, ngủ đủ một giấc, ăn một bữa cơm nóng và có thời gian ngồi yên bên người mình thương đã là một khoảng nghỉ rất đáng quý.

Layla vẫn ở đây, giữa rừng thông, dành một khoảng đủ yên cho những ngày bạn muốn sống chậm hơn một chút. 💚

06/09/2026

NẮNG CHIỀU VÀ NHỮNG MONG ƯỚC DẦN TRỞ NÊN GIẢN DỊ

Nắng chiều ở Layla thường xuống rất chậm. Ánh sáng len qua những hàng cây, nằm lại trên mái nhà, trên khoảng sân rồi nhạt dần khi ngày sắp hết.

Ngồi nhìn một buổi chiều như vậy, tụi mình chợt nghĩ càng đi qua nhiều năm, những điều mình mong cầu dường như càng trở nên giản dị. Không còn nhất thiết phải là một cuộc đời thật rực rỡ hay có thêm thật nhiều thứ.

Chỉ mong mình còn khỏe để đi đến những nơi muốn đến, cuộc sống đủ ổn định để không phải quá nhiều âu lo, những người mình thương vẫn ở đó, và sau một ngày dài, lòng còn một khoảng đủ yên để ngồi nhìn nắng tắt.

Sức khỏe. Ổn định. Bình yên.

Hóa ra, những mong ước lớn nhất của một đời người, đến cuối cùng lại có thể bình thường như một buổi chiều có nắng.

06/09/2026

HẠNH PHÚC Ở NGAY TRONG NHỮNG PHÚT GIÂY HIỆN TẠI ❤️

Thích Nhất Hạnh từng nói rất nhiều về hạnh phúc. Điều tụi mình thích trong cách Thầy nhìn về hạnh phúc là một điều rất giản dị: Mình không nhất thiết phải đi tìm hạnh phúc ở một nơi nào khác, bởi đôi khi những điều kiện để mình hạnh phúc đã có mặt ngay trong cuộc sống hiện tại, chỉ là mình chưa thật sự có mặt để nhận ra.

Một buổi sáng trời đẹp, một người mình thương vẫn đang ngồi bên cạnh, một bữa cơm nóng, một cơ thể còn khỏe để đi bộ dưới hàng thông, hay đơn giản là một tách trà uống chậm bên hiên nhà. Những điều ấy nghe rất bình thường, nhưng trong khi chúng đang diễn ra, tâm trí mình lại thường ở một nơi khác. Mình nghĩ về công việc chưa xong, những khoản tiền cần kiếm, một chuyện đã xảy ra hôm qua, hay một điều nào đó phải đạt được trong tương lai. Thành ra, ngay cả khi đang có một buổi chiều rất đẹp, mình vẫn có thể không thật sự sống trong buổi chiều ấy.

Trong những lời dạy của Thích Nhất Hạnh, hạnh phúc cũng không được nhìn như một trạng thái chỉ có niềm vui và không còn khổ đau. Khổ đau và hạnh phúc có thể cùng hiện diện trong một đời sống, cũng như bông sen cần bùn để lớn lên, những ngày không dễ dàng đôi khi giúp mình hiểu sâu hơn giá trị của những điều bình dị mà trước đó mình vẫn xem là hiển nhiên.

Vì vậy, sống hạnh phúc không có nghĩa là lúc nào cũng phải vui. Có ngày mình mệt, có ngày buồn, không phải vấn đề nào cũng cần vội vàng tìm một ý nghĩa đẹp đẽ để biến nó thành một bài học. Đôi khi, điều mình có thể làm chỉ là đi qua nó thật chậm, rồi một ngày nào đó nhìn lại và nhận ra mình đã hiểu cuộc sống thêm một chút.

Tụi mình nghĩ đó cũng là lý do Layla yêu những điều rất nhỏ. Một căn nhà giữa rừng, một buổi sáng không có lịch trình phải hoàn thành, tiếng chim ngoài cửa, mùi đất sau cơn mưa, nắng rơi trên sàn gỗ, hay một bữa sáng kéo dài hơn thường ngày chỉ vì chẳng có nơi nào cần phải vội đến. Ở đây, tụi mình không cố tạo ra một cuộc sống hoàn toàn khác, chỉ muốn dành cho mỗi người một khoảng thời gian đủ rộng để sống chậm lại và nhận ra những gì vốn đã ở đó.

Bởi hạnh phúc đôi khi không phải là có thêm một điều gì đó. Có thể chỉ là mình đang ở giữa một ngày rất bình thường, nhưng đủ tĩnh để nhận ra người mình thương vẫn còn bên cạnh, bữa cơm trước mặt vẫn còn nóng, ngoài cửa sổ rừng thông vẫn đang xanh, và mình vẫn đang có mặt trong chính cuộc đời của mình.

"Hạnh phúc đích thực" không ở đâu xa, nó nằm ngay trong những giây phút hiện tại. 💚

NHỮNG NGÀY KHÔNG CẦN ĐI ĐÂUSáng mở cửa, rừng đã ở ngay trước hiên.Không cần đi đâu để tìm một khoảng xanh, chỉ cần pha c...
05/09/2026

NHỮNG NGÀY KHÔNG CẦN ĐI ĐÂU

Sáng mở cửa, rừng đã ở ngay trước hiên.

Không cần đi đâu để tìm một khoảng xanh, chỉ cần pha cà phê, kéo ghế ra ngoài rồi ngồi thêm một lúc. Nắng len qua những tán thông, gió đưa mùi cây cỏ vào nhà, thỉnh thoảng có tiếng chim, còn lại là một buổi sáng khá yên.

Ở cabin giữa rừng, ngày thường bắt đầu chậm như thế. Ăn sáng muộn một chút cũng được, đọc vài trang sách rồi ngủ quên cũng chẳng sao. Chiều muốn đi dạo thì men theo con đường nhỏ dưới hàng thông, không muốn đi đâu thì cứ ở nhà, nhìn nắng dịch dần qua ô cửa.

Tụi mình vẫn nghĩ điều dễ chịu nhất ở Layla không phải là có thật nhiều thứ để làm, mà là ở đây, một ngày không làm gì nhiều cũng không có cảm giác mình đang bỏ lỡ điều gì.

Một căn nhà gỗ, một khu rừng và vài ngày tạm thời không cần sống theo đồng hồ 💚

CÓ NHỮNG NGÀY, MÌNH NÊN ĐI BỘ THẬT LÂU TRONG RỪNG. 🌲Không phải để tìm một nơi nào đó, cũng chẳng cần biết hôm nay mình s...
31/08/2026

CÓ NHỮNG NGÀY, MÌNH NÊN ĐI BỘ THẬT LÂU TRONG RỪNG. 🌲

Không phải để tìm một nơi nào đó, cũng chẳng cần biết hôm nay mình sẽ đi được bao xa. Chỉ là men theo con đường đất đỏ giữa những hàng thông, nghe lá khô vỡ nhẹ dưới chân, gặp một vệt nắng đẹp thì dừng lại, hết nắng lại thong thả đi tiếp.

Sống ở thành phố lâu, người ta quen với việc mọi thứ đều phải có một mục đích. Đi đâu cũng cần một điểm đến, làm gì cũng mong một kết quả. Đến cả những lúc nghỉ ngơi, trong đầu vẫn còn lẩn khuất vài việc chưa xong.

Vào rừng thì khác, rừng chẳng hỏi hôm nay mình đã làm được gì, cũng chẳng để tâm mình đi nhanh hay chậm. Một buổi chiều có thể trôi qua chỉ bằng vài con đường đất, một khoảng trời nhìn qua tán thông và một chỗ vừa đủ yên để ngồi xuống.

Có lẽ lâu lâu mình cần một ngày như thế. Không để trở thành phiên bản tốt hơn, cũng chẳng nhất thiết phải chữa lành điều gì. Chỉ là tạm đặt xuống những điều vẫn mang theo mỗi ngày, rồi đi bộ thật lâu giữa một nơi chẳng ai giục mình phải đến đâu.

Bởi đôi khi, sống chậm không phải là ngừng lại, chỉ là thôi vội vàng đi qua chính ngày mình đang sống.

Cuối tuần này, bạn có hẹn với một góc nhỏ nào thật xanh không? 😊

📍 Layla Forest Retreat · Đắk Song, Đắk Nông



📸: Khách xinh nhà Layla

HOA PHÙ DUNG Ở LAYLA 🌸Sáng đi ngang khu vườn, phù dung vừa nở. Cánh hoa mỏng, mềm, nép giữa một khoảng xanh. Đến chiều q...
30/08/2026

HOA PHÙ DUNG Ở LAYLA 🌸

Sáng đi ngang khu vườn, phù dung vừa nở. Cánh hoa mỏng, mềm, nép giữa một khoảng xanh. Đến chiều quay lại, màu hoa đã khác, rồi chẳng bao lâu nữa, bông hoa ấy cũng sẽ tàn đi.

Phù dung vốn vậy: "sáng nở tối tàn", nở đẹp nhưng tàn nhanh.

Ở Layla có nhiều thứ khiến mình tập để ý đến những chuyện nhỏ như thế. Một bông hoa sáng nay còn ở đó, một vệt nắng chỉ ghé qua hiên nhà vài phút, một buổi chiều đang đẹp, rồi mưa xuống lúc nào chẳng hay.

Có những thứ vì biết sẽ qua nhanh nên khi gặp được, mình đứng lại nhìn lâu hơn một chút.

Hôm nay, phù dung ở Layla nở thật đẹp. Hôm nay ở nơi bạn, có điều nhỏ xinh nào ghé qua mà bạn kịp dừng lại nhìn ngắm không? 😊

29/08/2026

MƯA THÌ TRÚ, NẮNG THÌ ĐI 🌧️🌿

Nắng rồi lại mưa, mưa tưởng hết rồi, một lúc sau lại mưa tiếp.

Thời tiết mùa này cũng giống cuộc sống, nhiều khi chẳng đoán trước được. Có hôm nhìn trời thấy yên tâm lắm, hí hửng dắt xe ra ngoài, chạy được vài trăm mét thì mưa ào xuống, đành vừa chạy vừa cười vì biết có than trời cũng chẳng làm mưa tạnh nhanh hơn. 😆

Dần dần cũng thôi hỏi hôm nay trời sẽ mưa hay nắng.

Mưa nhỏ thì mặc áo mưa. Mưa lớn thì tìm một mái hiên trú tạm, gọi ly trà gừng nóng rồi ngồi đợi. Trời tạnh lại đi tiếp. Còn gặp ngày nắng đẹp thì cứ thong d**g mà tận hưởng.

Cuộc sống chắc cũng vậy. Đâu phải ngày nào trời cũng chiều lòng mình, và cũng chẳng cần mọi thứ thuận lợi rồi mình mới vui được.

Mưa thì trú, nắng thì đi, chuyện gì đến thì mình sống cùng chuyện đó, rồi trời cũng sẽ lại xanh thôi. 💚

Những khi lòng mỏi mệtGiữa phố xá thị thànhThì về rừng em nhéNgồi một chiều thật xanh.Nghe thông reo trước ngõNgắm mây t...
28/08/2026

Những khi lòng mỏi mệt
Giữa phố xá thị thành
Thì về rừng em nhé
Ngồi một chiều thật xanh.

Nghe thông reo trước ngõ
Ngắm mây trôi lưng đồi
Uống cà phê thật chậm
Chẳng cần vội đi đâu.

Sáng thức cùng tiếng gió
Chiều ngồi đợi nắng phai
Có khi mình chẳng thiếu
Chỉ là mệt lâu ngày.

Nếu ngoài kia vội quá
Thì về Layla thôi
Rừng vẫn xanh như thế
Chừa một khoảng cho người.

P/S: Cảm ơn vợ chồng Nikita đến từ Nga đã dành thời gian trải nghiệm sống thật chậm trong căn nhà nhỏ giữa rừng. Nhìn lại những tấm hình hai bạn, tụi mình thích nhất một điều: chẳng có tấm nào trông như đang vội cả 💚

CÓ NHỮNG LỜI HẸN, KHÔNG CẦN ĐỢI ĐẾN MÙA SAU 💍“Anh có thể đợi em cả mùa Thu, nhưng mùa Đông em nhất định phải tới.Nếu mùa...
27/08/2026

CÓ NHỮNG LỜI HẸN, KHÔNG CẦN ĐỢI ĐẾN MÙA SAU 💍

“Anh có thể đợi em cả mùa Thu, nhưng mùa Đông em nhất định phải tới.
Nếu mùa Đông em vẫn không tới, sang năm lúc hoa nở rộ, anh sẽ lại đợi em…”

Nghe giống một lời hẹn rất dịu dàng của tuổi trẻ.

Khi thương một người, hình như chúng ta chẳng ngại đợi: đợi một tin nhắn đến khuya, đợi người kia tan làm, đợi đến cuối tuần mới được gặp nhau. Rồi có những người đi cùng nhau qua vài mùa mưa nắng, từ những buổi hẹn đầu tiên còn ngượng ngùng đến một ngày bỗng nhận ra: người mình muốn chờ cũng chính là người mình muốn đi cùng thật lâu.

Và có lẽ đến lúc ấy, câu chuyện không còn là:

“Anh có thể đợi em bao lâu?”

Mà là:

“Em có muốn từ mùa này trở đi, chúng ta đi cùng nhau không?”

Ở Layla, tụi mình từng được chứng kiến những khoảnh khắc như vậy.

Trời tối dần, đèn trong căn nhà gỗ vừa lên. Ngoài hiên, một chiếc bàn nhỏ được chuẩn bị cho hai người. Một bó hoa, vài ngọn nến, hai ly vang. Ánh đèn vàng từ căn nhà phía sau hắt xuống vừa đủ ấm.

Một người ôm hoa, vẫn còn cười. Một người ngồi phía đối diện nhìn người mình thương, có lẽ trong lòng đã tập đi tập lại câu hỏi ấy rất nhiều lần.

Tụi mình nghĩ một lời cầu hôn không nhất thiết phải thật lớn hay có quá nhiều người chứng kiến. Chỉ cần đúng người, đúng khoảnh khắc và một nơi đủ riêng tư để nhiều năm sau nhớ lại, cả hai vẫn còn nhớ hôm ấy trời thế nào, khu rừng ra sao và mình đã run đến mức nào khi nói câu ấy.

Nếu đã gặp được người mình muốn đi cùng qua nhiều mùa sau nữa, có lẽ chẳng cần đợi đến mùa hoa năm sau.

💕💕💕 Tại Layla Forest Retreat, tụi mình có nhận chuẩn bị những buổi private proposal & romantic dinner theo câu chuyện riêng của hai người: từ hoa, nến, rượu vang đến bàn tối và không gian riêng trước căn nhà gỗ.

Bạn chỉ cần đưa người ấy đến Layla.
Còn bí mật tối hôm đó, tụi mình sẽ giữ cùng bạn.

26/08/2026

TỰ DO, ĐÔI KHI CHỈ LÀ BIẾT MÌNH THẬT SỰ CẦN GÌ

Không phải có thật nhiều nơi để đi, thật nhiều thứ để lựa chọn hay cố gắng trải nghiệm cho bằng hết, mà là giữa rất nhiều điều có thể chọn, mình vẫn biết điều gì thật sự cần cho mình lúc này.

Một không gian đủ yên tĩnh để lắng đọng, một người mình muốn ở cạnh, một buổi chiều chẳng cần vội vàng, hay đơn giản là vài ngày rời khỏi nhịp sống quen thuộc để tìm về khoảng xanh của Layla Forest Retreat.

Rồi chọn điều đó, tận hưởng trọn vẹn và không bận lòng về những thứ mình đã bỏ qua.

Có lẽ càng lớn, chúng ta càng nhận ra sự tự do trọn vẹn nhất chính là: Biết mình cần gì, chọn nó và bình thản với phần còn lại.

Hôm nay, điều bạn cần nhất là gì?

Address

6JC4+56 Le Sapin, Rừng Thông Đắk Lép, Trường Xuân, Lâm Đồng
Bon Bu Bo Dak Nong
641680

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Layla Forest Retreat posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category