27/10/2025
Nghe nói có người chê Cà Mau quê mùa, đi chơi hổng có gì ngắm. Trời đất ơi, nói vậy là chưa từng nằm võng dưới tán dừa nghe chim hót rồi! Ở đây hổng có tháp Eiffel, hổng có phố đi bộ đèn chớp chớp, nhưng có cái đặc sản mà Paris cũng phải ghen tị: đó là cái cảm giác nằm im mà thấy đời nó nhẹ như bông gòn.
Cái đẹp thiệt ra đâu phải do mấy cái bảng xếp hạng hay app du lịch chấm điểm. Đẹp là khi mình thấy vui, thấy dễ thở, thấy hổng cần phải gồng mình sống cho vừa lòng thiên hạ. Có người mê núi, có người mê biển, còn tui mê cái sân sau nhà có cây rừa già và cái võng đong đưa. Nhiều khi đi chơi xa, chụp cả trăm tấm hình, về nhà coi lại chỉ nhớ cái ly cà phê đá ở quê.
Vậy nên, ai mà đang stress, deadline dí tới cổ, thì ghé nhà tui chơi đi. Hổng cần vali, hổng cần lịch trình, chỉ cần cái bụng đói và cái lòng chịu nằm yên. Tui đã chuẩn bị sẵn: võng có, cà phê có, sách cũ có, gió trời thì miễn phí. Ngồi đó, đọc vài trang sách, uống miếng cà phê, nghe tiếng chim kêu xa xa, rồi tự nhiên thấy mình hổng cần phải giỏi, hổng cần phải đẹp, chỉ cần thở thôi là đủ rồi.
Cà Mau đó, quê mùa thì quê mùa, nhưng thiệt thà, dễ thương, và biết cách làm cho người ta quên mấy cái lo đời. Vậy chớ hỏi thiệt: ở đâu mới là nơi đáng sống?
PHẠM Homestay Cà Mau