28/08/2026
Ba mươi năm, gói gọn trong một đêm.
Tóc đã bạc, tên gọi thì vẫn như cũ. Vẫn cãi nhau xem hồi đó đứa nào chép bài đứa nào. Vẫn hát sai lời bài hát của lớp, sai đúng chỗ ngày xưa hay sai.
Ba mươi năm, mỗi đứa một ngả. Đứa lo con thi, đứa lo cha mẹ ốm, đứa vừa qua một năm chẳng dễ dàng gì. Vậy mà tối qua, đứa nào cũng gác lại hết để về. Có đứa đi cả ngàn cây số. Có đứa xong ca trực là chạy thẳng tới, còn nguyên vẻ mệt trên mặt mà mắt thì sáng rỡ. Thương nhất là chỗ đó - thương cái tình lớp mình ba mươi năm không nhạt đi chút nào.
Ngồi giữa tiếng cười ấy, mình chỉ ước một điều: giá hồi đó mình mạnh dạn hơn. Mạnh dạn cảm ơn thầy cô một câu cho tử tế. Mạnh dạn ngồi lại với đứa bạn đang buồn. Mạnh dạn nói ra cái điều mà cả năm lớp 12 chỉ dám giấu trong lưu bút.
Mười tám tuổi, cứ tưởng còn nhiều thời gian lắm.
Cảm ơn ban liên lạc đã lo cho cả lớp suốt mấy tháng trời. Cảm ơn các bạn đã về, dù đường xa và đời thì bận. Lớp mình vẫn luôn ở đó.
Hẹn nhau, lần sau đừng đợi lâu như thế nữa. ❤️