Richmoon house

Richmoon house Hiện tại Richmoon tạm dừng hoạt động. Hẹn gặp lại bạn trong thời gian gần nhất 😊😊 Nhà trọ và ký túc xá

24/04/2023

Tòa tuyên ông Nguyễn Quang Tuấn - cựu GĐ Bệnh viện Tim Hà Nội mức án 3 năm tù, đánh giá phạm tội trong bối cảnh ngành y khó khăn, việc mua sắm vật tư y tế không đáp ứng kịp do các quy định pháp luật ...

Đẹp mê hồnNguồn: Robwoodcoxphoto
02/04/2021

Đẹp mê hồn
Nguồn: Robwoodcoxphoto

29/03/2021

Cái thứ gì kỳ cục... ghét dễ sợ hà :))))

27/03/2021

Những người mẹ còn hơn cả 🦸‍♂️ ........ siêu nhân! Wou

Đếm ngược 1 ngày nữa thôi!KỲ HỌC ĐẶC BIỆT NHẤT CỦA SINH VIÊN Y .........🪢🧵🏃🏿‍♂️🏃🏿‍♀️ SẮP BẮT ĐẦU!Kỳ học mang tên Quân sự...
06/03/2021

Đếm ngược 1 ngày nữa thôi!
KỲ HỌC ĐẶC BIỆT NHẤT CỦA SINH VIÊN Y .........🪢🧵🏃🏿‍♂️🏃🏿‍♀️ SẮP BẮT ĐẦU!

Kỳ học mang tên Quân sự:
1. Cơm canteen là thiên đường cho các bạn thèm ăn chua với 3 hương vị chính: Me, cà chua, chanh.
2. Top những cách không bị phạt vì nội vụ:
Top1: Gấp 1 lần rồi cất hôm sau chưng lại
3. Dùng đồ lót để đánh dấu đồng phục. Nghe thô nhưng thật :)))
4. Đoàn kết là khi chơi tiến lên xoay tua...
5. Ai đi quân sự mà 22h ngủ xứng đáng gọi là thiên thần.
6. Cách để có người yêu khi đi quân sự:
Đối với nam: Khiêng bình nước cho các bạn nữ.
Đối với nữ: “Giả vờ” yếu đuối để nhờ các bạn nam khiêng bình nước
7. Đang tắm mà cúp nước thì ráng chờ “5 PHÚT” nhé
8. “Ngại là hại bao tử”
9. Buổi sáng: Có tất cả (dậy sớm, đi vệ sinh sớm, quần áo tươm tất, tập trung khỏi động và tập thể dục đúng giờ) nhưng thiếu bánh bao.
10. Hãy chơi với một đứa bạn mang ấm siêu tốc và ăn phao câu gà dùm bạn...
11. Quan trọng nhất là, nhóm bạn thân thật sự sẽ hình thành từ đây.

Edit từ nguồn: Trung tâm hỗ trợ sinh viên Đại học Y Dược TP. HCM

When we are in tears, we need a shoulder. When we are in pain, we need medicine. But when we are in tragedy, we need you...
27/02/2021

When we are in tears, we need a shoulder. When we are in pain, we need medicine. But when we are in tragedy, we need you as you are the hope. Thanks for being there. Happy Vietnamese Doctors' Day!

CHUYỆN SINH VIÊN TRƯỜNG YNăm thứ 3 Đại học Y Hà Nội, bọn tao phải học môn Ký sinh trùng (nôm na là học về giun sán). Chu...
20/02/2021

CHUYỆN SINH VIÊN TRƯỜNG Y

Năm thứ 3 Đại học Y Hà Nội, bọn tao phải học môn Ký sinh trùng (nôm na là học về giun sán). Chuyện cũng chẳng có gì đáng nói nếu như bọn tao không bị bắt đi lấy c** chó về để làm xét nghiệm tìm giun sán. Mà ở cái Hà Nội này, kiếm c** chó còn khó hơn c** người vì có ai dám thả chó ra đường đâu, còn người thì vẫn đi lại ầm ầm đó thôi. Theo ngu ý của một đứa trong nhóm, bọn tao cong đít phóng xe đạp lên phố thịt chó Nhật Tân (lúc bấy giờ vẫn còn hoạt động nhộn nhịp) và chọn quán to nhất xông vào. Thấy bọn tao đi đông lại hùng hổ, tưởng dân anh chị nên thằng nhân viên đon đả chạy ra chào mời: “Anh chị đến ăn thịt chó hả, quán em là nhất rồi...”. Con bạn tao mặt sắc lạnh: “Ở đây có c** chó không em” làm thằng nhân viên ngẩn người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra và tưởng bọn tao có gu ăn uống lạ. Không để nó phải hỏi tiếp, con bạn tao vỗ vai nó và cười hề hề “Cho bọn chị xin ít c** chó, đang thực hành nên cần ấy mà…”, không quên khuyến mại thêm cái nháy mắt đầy mời gọi. Và sau khi lùng sục trong đống chuồng chó, bọn tao cũng có được thứ mình muốn nên hả hê ra về, bỏ lại sau lưng thằng nhân viên đứng chửi rủa và đốt vía.

Đi học Ký sinh trùng (học về giun sán) năm cuối Đại học đối với bọn tao thật sự là ác mộng vì lúc nào cũng liên quan đến c**. Đầu tiên thì thầy cô chia nhóm, rồi đưa cho mỗi nhóm một cái lọ nhỏ xíu về lấy c**. Bọn tao chơi trò bốc thăm trúng thưởng, đứa nào bốc phải mảnh giấy có chữ “C**” thì phải về lấy. Và tao may mắn bốc được C** chúng mày ạ, nên tiu ngỉu mang cái lọ về nhà. Đứa đầu tiên tao nghĩ đến việc xin c** là thằng hàng xóm vì nó là đứa ăn tạp nên chắc c** xịn. Thấy tao lấp ló ở cửa, nó hỏi luôn: “Mắm, muối, mì chính hay trứng nào, để tao ghi sổ nợ luôn”. Tao cười móm mém, bẽn lẽn như kiểu gái hư sắp được động phòng, chìa cho nó cái lọ nhỏ xinh: “Nay cho xin ít c** mày nhé”. Nó trợn tròn mắt, nhưng ngay sau đó hiểu ra nên buông một nụ cười nham hiểm và nói một câu vô thưởng vô phạt: “Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, đem đi mà đựng”. Mẹ, sống đời ở kiếp với nhau nên tao hiểu ý ngay, lao đi như một con gió (chứ không phải như một con chó nhé) mua cho nó món ăn nó ưa thích là sữa chua. Sáng hôm sau cầm được cái lọ nhỏ xinh đầy c** mà tao xúc động bỗng dưng muốn khóc, lòng bồi hồi đéo khác gì ngày đầu lĩnh lương. Tao thắc mắc với nó : “Làm thế đéo nào mà mày nhét được vào cái lọ nhỏ xíu này? Mày gắn phễu vào đít hả”. Nó cười hề hề, đéo trả lời câu hỏi của tao mà chỉ nháy mắt với tao :“Bàn tay ta làm nên tất cả” rồi cút thẳng. Tao đơ người một lúc, rồi cũng ngầm hiểu ra và thầm nghĩ “Có c** rồi sỏi đá cũng thành cơm”. Sướng quá vì như vừa ngộ ra một chân lí, tao phi như điên đến Bộ môn nộp c** lấy điểm.

Lần đó còn đỡ tởm, vì ít ra c** có nguồn gốc và có tem bảo hành rõ ràng. Còn lần này mới thực sự là ác mộng, vì thầy cô mới đi cộng đồng về nên đang rất dư giả c**. Bọn tao vẫn được chia nhóm, các nhóm nối đuôi nhau tíu tít đi nhận quà. Cô mở cái hộp xốp ra, ôi mẹ ơi, bao nhiêu lọ nhỏ xinh đầy c** xếp chồng chất trong đó như đang gọi mời bọn tao kiểu “Chiếm lấy em đi”. Mỗi nhóm được phát cho 5 lọ để làm tiêu bản (nôm na là phết c** lên lam kính để soi dưới kính hiển vi), riêng vì nhóm tao ngoan lại toàn trai xinh gái đẹp nên được tặng thêm 1 lọ. Nhìn những lọ c** với đủ sắc màu và hình thù mà bọn tao ngán ngẩm chúng mày ạ. Hận mấy bố đã té de rồi còn xung phong đi hiến c** làm gì để giờ bọn tao phải khốn khổ khi cầm cái lọ lõng bõng nước trên tay. Ô, nhưng may cái là với những lọ kiểu này chỉ cần nhỏ một giọt xinh xinh, vàng lóng lánh lên lam kính là xong. Còn thể loại táo bón mới đáng sợ chứ, đúng là xấu người xấu cả c**. Nó rắn đến nỗi mà có khi súng đại bác bắn còn không thể vỡ nổi. Và chỉ nhìn qua mấy cái lọ c** mà tao đoán được tính cách con người đấy. Này nhé, bố nào mà hào phóng thì thôi rồi Lượm ơi, c** cho ngập lọ luôn vì nhà bố không có gì ngoài c**. Còn mẹ nào ki bo thì són được đúng bằng quả nho, mà nho khô chúng mày ạ. Phòng thực tập hôm đó thơm nức mũi, và dù bọn tao đeo khẩu trang kín mít thì vẫn hít đủ...
🤣🤣🤣🤣🤣🤣🤣🤣🤣
Nguồn: Hoan Ngo - group Không Sợ Chó và Y dược confession

Có một vị thư sinh đến hỏi thầy giáo của anh ta rằng: “Làm thế nào để đánh bại đối thủ của mình?”. Vị thầy giáo mỉm cười...
04/01/2021

Có một vị thư sinh đến hỏi thầy giáo của anh ta rằng: “Làm thế nào để đánh bại đối thủ của mình?”. Vị thầy giáo mỉm cười, sau đó liền dùng một nhành cây, vạch xuống đất một đường thẳng. Thầy nói: “Con hãy làm cách khiến cho đường thẳng này ngắn lại mà không xóa nó, trả lời được rồi hãy đến tìm ta”

Thư sinh mang theo bài toán của thầy giáo về nhà. Hắn nghĩ mãi, nhưng cũng không biết làm cách nào khiến đường thẳng kia ngắn lại mà không xóa nó đi cả. Rõ ràng là một yêu cầu vô lí.

Thư sinh giải hết 3 ngày mà không tìm ra đáp án, bèn đến gõ cửa nhà phu tử một lần nữa. Hắn nói : “Thưa thầy, con thật không biết làm cách nào khiến đường kẻ này ngắn đi cả”

Vị thầy giáo mỉm cười, sau đó lại dùng một nhánh cây khác, nhẹ nhàng vẽ một đường thẳng song song với đường thẳng kia, nhưng dài hơn đường thẳng cũ một tấc, đoạn mỉm cười: “Con xem, chẳng phải là đường thẳng cũ đã ngắn hơn so với đường thẳng mới rồi sao?”
Thầy nhẹ nhàng giải thích: “Đối thủ của con chính là đường thẳng ban đầu, con không có cách nào khiến cho họ trở nên tồi tệ hơn. Nên chỉ có một cách duy nhất, đó là khiến cho bản thân con trở nên xuất sắc hơn. Đừng quan tâm đối thủ của mình ngắn hay dài, hãy cứ trở thành đường thẳng dài nhất. Đến lúc ấy, chẳng ai có thể đánh bại được con”

Trong cuộc sống cũng vậy. Đôi khi chúng ta luôn nhìn vào những thành công của người khác và mong ước, oán hận, hoặc ghen tị. Chúng ta không thể chờ mong đối thủ bước lùi để kém cỏi hơn chúng ta, mà chỉ có cách tự nỗ lực, càng trở nên giỏi giang hơn, bản lĩnh hơn đối thủ.

Do vậy, thay vì hy vọng người khác thất bại, gục ngã, thì chính mình hãy đứng dậy, kiên cường vượt qua sóng gió.

Sưu tầm

Nữ y sĩ ngất xỉu giữa đêm vì mệt, đói khi sàng lọc, phân loại gần 300 người mới nhập cảnh từ nước ngoài về trong khu các...
02/01/2021

Nữ y sĩ ngất xỉu giữa đêm vì mệt, đói khi sàng lọc, phân loại gần 300 người mới nhập cảnh từ nước ngoài về trong khu cách ly ở Bàu Bàng

Tối 1/1, Trưởng Ban điều hành khu cách ly tập trung huyện Bàu Bàng, tỉnh Bình Dương cho biết, trong đêm giao thừa một nữ y sĩ của Trung tâm Y tế huyện đã ngất xỉu ngay tại khu cách ly tập trung phòng, chống Covid-19

Đó là trường hợp của chị Ngô Thị Thu Trang (24 tuổi), y sĩ khoa Y học cổ truyền. Cô ngã quỵ vào rạng sáng 1/1, thời điểm tất cả mọi người vừa mới đón mừng thời khắc chuyển giao sang năm mới 2021, sau nhiều tiếng đồng hồ liên tục sàng lọc người cách ly.

Trước đó vào chiều 30/12, chuyến bay VN30 từ Đức đã hạ cánh tại sân bay Tân Sơn Nhất đưa 276 công dân Việt Nam trở về.

25 hành khách trên chuyến bay chọn cách ly tại các khách sạn ở TP.HCM. Số còn lại được chuyển về khu cách ly tập trung huyện Bàu Bàng, tỉnh Bình Dương ngay sau khi nhập cảnh.
Ngồn: FB Nguyen Khanh ( Anh Ba Sai Gon )

Address

Ho Chi Minh City
7000000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Richmoon house posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Hotel

Send a message to Richmoon house:

Share

Category