29/08/2026
Cái gì cũng có hạn sử dụng.
Em cũng không ngoại lệ.
Một ngày nào đó, mình sẽ thôi thích những nơi quá đông, thôi cố làm vừa lòng tất cả mọi người, thôi giữ những điều đã cũ chỉ vì sợ buông ra thì tiếc.
Nên nếu có lúc thấy mệt, cứ về vườn một bữa.
Trồng chút cây, hái chút rau, nằm nghe gió rồi ăn một bữa cơm đàng hoàng.
Đời còn dài, nhưng mình thì có hạn.
Thương mình được ngày nào, thì thương cho tử tế.
— Vườn Nhà Không Tên 🌿