Tích tắc House

Tích tắc House Ngôi nhà nhỏ tại Hội An. Ngôi nhà của Sự Sống. Chậm lại một giây thôi. Nghe Thở. Green architecture
Slow & Healthy Life
Art work & Art therapy

NHỮNG NĂM CÒN LẠI, MÌNH SẼ SỐNG ĐỂ LÀM GÌ?Có một câu chuyện tôi đọc được mấy hôm nay, rồi cứ nhớ mãi.Năm 63 tuổi, khi ng...
08/09/2026

NHỮNG NĂM CÒN LẠI, MÌNH SẼ SỐNG ĐỂ LÀM GÌ?

Có một câu chuyện tôi đọc được mấy hôm nay, rồi cứ nhớ mãi.

Năm 63 tuổi, khi người ta thường bắt đầu nghĩ về nghỉ hưu, Sister Emmanuelle … một nữ tu người Pháp, lại hỏi:

Những người nghèo nhất ở Ai Cập đang sống ở đâu?

Người ta chỉ bà về phía một khu ổ chuột giữa bãi rác Cairo.

Và bà đi.

Không phải đến thăm nơi chốn một buổi, trao vài món quà rồi trở về.

Bà mang chiếc giường nhỏ của mình đến đó và ở lại.

Giữa rác, mùi hôi, bệnh tật và những con người mà thành phố dường như đã quen với việc không nhìn thấy, một người phụ nữ 63 tuổi bắt đầu lại cuộc đời của mình và những con người ở đây.

Bà dạy trẻ con học chữ.
Băng bó những vết thương.
Viết thư giúp những người không biết viết.
Rồi tìm tiền xây trường học, phòng khám, tạo sinh kế cho người nghèo.

Bà ở đó hai mươi năm.

Tôi nghĩ mãi về con số 63.

Chúng ta vẫn thường chia đời người thành những chặng rất rõ: tuổi để học, tuổi để làm việc, tuổi để kiếm tiền, rồi đến tuổi nghỉ ngơi.

Nhưng hãy xem kìa, một cái cây có nghỉ hưu không?

Khi đã già, nó vẫn đứng đó.

Có khi chẳng còn lớn thêm bao nhiêu nữa, nhưng bóng của nó lại rộng hơn. Chim tìm đến làm tổ. Người đi đường ngồi dưới tán cây. Lá rụng xuống, trở về với đất, nuôi những mầm cây khác.

Có lẽ đời người cũng vậy.

Nửa đầu cuộc đời, ta thường bận đi tìm chỗ đứng cho mình.

Một mái nhà.
Một công việc.
Một chút thành tựu.
Một cái tên được người khác nhớ.

Chúng ta gom góp rất nhiều.

Nhưng rồi sẽ có một ngày, câu hỏi quan trọng không còn là:

“Mình có thêm được gì?”

mà là:

“Mình còn có thể trao lại điều gì?”

Và sự trao đi ấy đâu nhất thiết phải lớn lao như câu chuyện của một nữ tu giữa bãi rác Cairo.

Một người già dạy đứa trẻ hàng xóm đọc một cuốn sách cũng được.

Một người biết làm vườn chỉ cho người trẻ cách giữ một nắm hạt giống cũng được.

Một người thợ già truyền lại cách làm một món đồ bằng đôi bàn tay cũng được.

Hay chỉ đơn giản là sống đủ hiền để khi một người trẻ mệt mỏi tìm đến, mình có thể pha một ấm trà, ngồi xuống bên họ và nói:

Không sao, cứ ngồi đây một lát cùng ta.

Có những năm tháng chúng ta sống để trở thành một ai đó.

Và cũng nên có những năm tháng, ta không cần trở thành ai nữa.

Chỉ cần trở thành một bóng cây.

Sister Emmanuelle bắt đầu phần đời được nhiều người nhớ nhất khi bà đã 63 tuổi.

Thế nên có lẽ chẳng bao giờ là quá muộn để bắt đầu một điều tử tế.

Và cũng chẳng có tuổi nào để con người phải nghỉ hưu khỏi tình thương.

Ở Tích Tắc, chúng tôi vẫn thích nhìn những cái cây già.

Chúng không nói gì về những năm tháng đã đi qua.

Chúng chỉ tiếp tục ra lá, cho bóng mát, thả vài chiếc lá xuống đất và lặng lẽ nuôi khu vườn.

Có lẽ một đời người đẹp cũng chỉ cần như thế.

Lớn lên cho mình trong những năm đầu đời.
Rồi già đi, thật chậm, để trở thành bóng mát cho một ai đó.

Và nếu một ngày được nghỉ hưu,

mong rằng chúng ta chỉ nghỉ khỏi những tháng năm tất bật kiếm sống,

chứ đừng bao giờ
nghỉ hưu khỏi Sự Sống.

Tích Tắc House
Chậm lại một giây thôi.

CHÚ SÂU NHỎ ĂN LÁTôi sinh ra dưới mặt sau của một chiếc lá.Ngày ấy, tôi bé đến mức một giọt sương cũng lớn hơn mình rất ...
04/09/2026

CHÚ SÂU NHỎ ĂN LÁ

Tôi sinh ra dưới mặt sau của một chiếc lá.

Ngày ấy, tôi bé đến mức một giọt sương cũng lớn hơn mình rất nhiều.

Tôi không biết thế giới gọi mình là sâu.
Cũng chẳng biết sau này người ta sẽ gọi tôi là sâu bệnh, sâu hại, hay một thứ gì đó cần phải tiêu diệt. Đó là cách loài người gắn mác cho tôi…

Tôi chỉ biết đói thì ăn.

Mỗi ngày, tôi bò chậm chạp trên những chiếc lá xanh và gặm một chút ở mép lá. Tôi không ăn hết cả cái cây. Thật ra, với thân hình nhỏ bé này, vài chiếc lá đã đủ nuôi tôi qua rất nhiều ngày.

Chiếc lá bị tôi ăn thủng một lỗ.

Rồi thêm một lỗ nữa.

Trông nó không còn nguyên vẹn.

Nhưng bạn cây vẫn đứng đó.

Nắng vẫn rơi xuống.
Rễ vẫn âm thầm uống nước.
Những chiếc lá khác vẫn mở ra trong buổi sáng để chào ông mặt trời.

Còn những gì tôi ăn vào, một phần trở thành thân thể tôi, một phần trở về mặt đất bằng những hạt phân nhỏ li ti.

Mưa xuống.

Chúng tan vào lớp đất.

Vi sinh vật tiếp tục công việc của chúng. Nấm, kiến, những sinh vật nhỏ đến mức tôi chưa từng nhìn thấy, nhận lấy phần còn lại.

Rồi đất lại nuôi rễ.

Rễ nuôi cây.

Và kỳ lạ thay, nơi những chiếc lá cũ từng bị tôi gặm, ít lâu sau những chồi non khác lại xuất hiện.

Xanh hơn.

Dày hơn.

Tôi cứ tưởng cuộc đời vốn là như vậy.

Một kẻ ăn một kẻ khác để sống, rồi một ngày chính thân thể mình lại trở thành thức ăn cho một sự sống khác.

Không ai giữ được gì mãi.

Cũng chẳng có thứ gì thật sự bị vứt đi.

Cho đến một buổi sáng, con người bước vào khu vườn.

Họ nhìn những chiếc lá.

Một người cau mày khi thấy những lỗ nhỏ tôi đã ăn.

“Có sâu.”

Tôi nghe thấy thế.

Hai tiếng rất ngắn.

Nhưng từ hôm ấy, tôi bỗng trở thành một vấn đề và cần tiêu diệt càng sớm càng tốt.

Họ muốn những chiếc lá phải thật xanh.

Phải bóng.

Phải nguyên vẹn.

Một cái cây đẹp, theo họ, dường như là một cái cây không được phép mang trên mình dấu răng của bất kỳ sinh vật nào khác.

Vài hôm sau, họ trở lại.

Trên lưng là một chiếc bình.

Buổi sáng ấy không có mùi của sương.

Một thứ nước trắng đục rơi xuống khu vườn như mưa.

Tôi không biết đó là gì.

Chỉ thấy cơ thể mình bắt đầu nóng lên.

Tôi co lại dưới chiếc lá từng che nắng cho mình.

Bên cạnh tôi, một bạn kiến chạy được vài bước rồi nằm im.

Một chị bọ nhỏ rơi khỏi cành.

Xa hơn một chút, có tiếng đôi cánh đập rất nhanh rồi im bặt.

Tôi bắt đầu hiểu:

Thứ nước ấy không đến để nuôi ai cả.

Nó đến để kết thúc.

Trước khi chết, tôi nhìn chiếc lá trước mặt.

Đó là một chiếc lá rất đẹp.

Xanh.

Láng.

Nguyên vẹn.

Không còn một vết cắn nào.

Có lẽ con người sẽ rất hài lòng.

Tôi chỉ hơi tiếc rằng họ chưa từng cúi xuống đủ lâu để nhìn thấy khu vườn như chúng tôi nhìn thấy.

Một chiếc lá bị ăn không nhất thiết là một chiếc lá xấu.

Một cái cây có sâu không nhất thiết là một cái cây bệnh.

Và một khu vườn không có lấy một vết cắn, đôi khi chưa chắc là một khu vườn khỏe mạnh.

Bởi khu vườn từng có tôi.

Có kiến.

Có bọ.

Có những con chim buổi sáng tìm sâu cho đàn con.

Có phân rơi xuống đất.

Có lá mục.

Có nấm.

Có những cái chết rất nhỏ nuôi những sự sống rất nhỏ khác.

Mọi thứ ăn nhau.

Nuôi nhau.

Trở về với nhau.

Chẳng có ai đứng bên ngoài vòng tròn ấy.

Chỉ có con người đã từng nghĩ rằng mình có thể.

Mùa sau, cái cây vẫn ra lá.

Những chiếc lá xanh đều, đẹp và sạch sẽ.

Nhưng buổi sáng ít chim ghé hơn.

Dưới đất cũng ít những sinh vật nhỏ bò qua.

Người ta lại phải mang đến một bao phân để bón cho cây.

Rồi một chai thuốc khác để bảo vệ những chiếc lá.

Rồi thêm một thứ nữa để chữa cho đất.

Khu vườn ngày càng cần nhiều thứ từ bên ngoài để có thể tiếp tục trông giống như một khu vườn.

Không ai còn nhớ từng có một chú sâu nhỏ sống dưới mặt sau của chiếc lá.

Nó chỉ ăn vài chiếc lá trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của mình.

Rồi trả lại gần như tất cả cho đất.

Có lẽ điều cuối cùng chú sâu ấy muốn nói cũng rất nhỏ:

Tôi chưa bao giờ muốn phá khu vườn.
Tôi chỉ muốn được sống trong đó.

TỰ TRUYỆN CỦA MỘT ĐÓA HOA “TINH HOA”Tôi sinh ra ở Đà Lạt.Nhưng tôi không nhớ mình từng có một mùa xuân…Từ khi còn là một...
03/09/2026

TỰ TRUYỆN CỦA MỘT ĐÓA HOA “TINH HOA”

Tôi sinh ra ở Đà Lạt.

Nhưng tôi không nhớ mình từng có một mùa xuân…

Từ khi còn là một mầm non, người ta đã quyết định ngày tôi phải lớn, ngày tôi phải có nụ, ngày cánh hoa phải mở, thậm chí cả kích thước và màu sắc mà tôi cần trở thành.

Tôi không được quyền chậm.

Ngoài kia, những bông hoa dại có thể đợi một cơn mưa. Có thể ngủ thêm vài tuần trong đất lạnh. Có thể nở muộn, nở sớm, cong một chút vì gió, thủng một chiếc lá vì sâu.

Còn tôi thì không.

Tôi được sinh ra để hoàn hảo.

Người ta cho tôi ăn những thứ tôi không biết tên. Những dòng nước có mùi lạ chảy xuống rễ. Những lớp thuốc phủ lên lá, lên thân, lên cả những chiếc nụ còn chưa kịp nhìn thấy mặt trời.

Tôi lớn rất nhanh.

Nhanh đến mức đôi khi tôi nghĩ mình chưa từng được sống.

Người ta gọi đó là kỹ thuật.

Rồi một buổi sáng, khi tôi vừa đẹp đúng tiêu chuẩn của con người, một lưỡi kéo lạnh đi qua thân.

Tôi rời khỏi đất.

Không ai hỏi tôi có muốn đi không.

Từ giây phút ấy, tôi bắt đầu bước vào một thế giới mà người ta gọi là “tinh hoa”.

Tôi được bọc trong giấy đẹp, nằm trong những chiếc hộp đẹp, đi qua những chuyến xe lạnh, những căn phòng lạnh, những bàn tay mang găng sạch sẽ.

Cuối cùng, tôi được đặt giữa một đại sảnh rực sáng.

Đêm ấy có rất nhiều người.

Họ mặc những bộ quần áo đắt tiền, nâng những chiếc ly trong suốt, nói với nhau về cái đẹp, về nghệ thuật, về phong cách sống, về những điều tinh tế.

Trên bàn là thức ăn nhiều hơn những gì họ có thể ăn.

Trong những chiếc bình là hoa nhiều hơn những gì họ có thể nhìn.

Và tôi đứng ở giữa tất cả.

Thẳng.
Đẹp.
Không một chiếc lá sâu.
Không một cánh hoa lệch.

Một người cúi xuống nhìn tôi rồi nói:

“Đẹp quá.”

Đó có lẽ là khoảnh khắc cao quý nhất trong cuộc đời mà người ta đã chuẩn bị cho tôi.

Chỉ vài giây.

Rồi họ quay đi.

Tiếng nhạc tiếp tục.

Rượu tiếp tục được rót.

Những chiếc đĩa đầy rồi vơi, những chiếc đĩa khác lại đầy. Người ta chụp ảnh bên tôi. Một vài bàn tay chạm vào cánh tôi để chỉnh cho ngay ngắn. Ánh đèn chiếu xuống khiến tôi bắt đầu mất nước.

Tôi đứng đó, phục vụ cho ý niệm về cái đẹp của con người.

Và lần đầu tiên tôi hiểu:

có những thứ được gọi là đẹp, nhưng chưa bao giờ được phép sống.

Gần nửa đêm, bữa tiệc kết thúc.

Những người khách rời đi.

Đại sảnh im dần.

Những chiếc ly còn rượu được gom lại. Thức ăn thừa được đổ đi. Khăn trải bàn được tháo xuống.

Một bàn tay nhấc tôi khỏi chiếc bình.

Không còn giấy đẹp.
Không còn ánh sáng.
Không còn ai nói “đẹp quá”.

Tôi được ném vào một chiếc túi đen cùng thức ăn thừa, khăn giấy ướt và những cánh hoa khác.

Chúng tôi nằm chồng lên nhau.

Những đoá hoa từng được lựa từng cành, nâng niu từng cánh, vận chuyển hàng trăm cây số để có mặt trong một buổi tối mà con người gọi là sang trọng.

Sáng hôm sau, chúng tôi trở thành rác.

Cuộc đời tôi ngắn đến kỳ lạ.

Từ một hạt giống, người ta thúc tôi lớn thật nhanh.

Khi tôi lớn, người ta thúc tôi nở.

Khi tôi nở, người ta cắt tôi khỏi đất.

Khi tôi đẹp nhất, người ta mang tôi đi trang trí.

Khi bữa tiệc kết thúc, người ta vứt tôi đi.

Không một đoạn nào trong đời tôi được phép chậm.

Vậy mà chính những con người ấy thường nói với nhau rằng họ yêu thiên nhiên.

Tôi không biết “tinh hoa” nghĩa là gì.

Tôi chỉ là một đoá hoa.

Nếu được lựa chọn, có lẽ tôi chẳng cần đứng trong một đại sảnh nào cả.

Tôi chỉ muốn mọc bên một bờ đất.

Được uống một trận mưa thật sự.

Được một con ong ghé qua.

Được sâu ăn mất vài chiếc lá.

Được nở không đúng ngày.

Được xấu đi dưới nắng.

Và một buổi chiều nào đó, khi mùa của mình đã hết, tôi muốn tự cúi đầu xuống đất.

Chậm rãi.

Không ai vỗ tay.
Không ai chụp ảnh.
Không ai gọi tôi là tinh hoa.

Tôi sẽ mục đi ở nơi mình đã sinh ra.

Trả lại cho đất chút thân thể nhỏ bé mà đất từng cho tôi mượn.

Có lẽ đó mới là sự sang trọng cuối cùng mà một đoá hoa mong muốn:

được sống trọn vẹn đời mình,
mà không phải trở thành món đồ chứng minh sự sang trọng của bất kỳ ai.

Và nếu một ngày con người thực sự chạm đến “tinh hoa”, tôi mong đó không phải là ngày họ biết cách khiến một đoá hoa nở hoàn hảo hơn.

Mà là ngày họ đủ tinh tế để nhìn một đoá hoa mọc tự nhiên bên vệ đường … méo mó, sâu ăn, lấm đất và rồi hiểu rằng:

cái đẹp không nhất thiết phải thuộc về chúng ta.

Có những vẻ đẹp chỉ cần được để yên.

Được nở.

Được tàn.

Và được trở về với đất Mẹ.

NHỮNG GÌ SẮP ĐẾN…Bạn à…hãy chậm lại.Không phải vì phía trước có điều gì đáng sợ,mà bởi có những thời khắc của đời sốngch...
01/09/2026

NHỮNG GÌ SẮP ĐẾN…

Bạn à…

hãy chậm lại.

Không phải vì phía trước có điều gì đáng sợ,
mà bởi có những thời khắc của đời sống
chỉ người đi thật chậm mới nhận ra
chúng đã bắt đầu.

Hãy nhìn lâu hơn vào một cái cây.
Hãy nghe kỹ hơn một cơn gió.
Hãy để ý những mùa mưa đang khác đi,
những dòng nước đang đổi hướng,
những con chim rời khỏi nơi chúng từng trở về,
và cả sự im lặng bất thường
giữa một thế giới ngày càng nhiều tiếng động.

Có những điều đang dịch chuyển.

Rất chậm.
Rất sâu.
Và từ rất lâu rồi.

Đừng vội hỏi điều gì sẽ xảy ra.

Bầu trời có cách của bầu trời.
Mặt đất có ký ức của mặt đất.
Nước sẽ tìm đường của nước.
Và con người rồi cũng phải học lại
những điều mình từng nghĩ đã có thể quên.

Có thể một ngày,
những thứ chúng ta từng cho là quan trọng
sẽ bỗng trở nên rất nhẹ.

Một căn nhà đủ trú mưa.
Một mảnh đất còn có thể gieo hạt.
Một dòng nước sạch.
Một bữa cơm có người ngồi đợi.
Một cái cây còn đứng ngoài hiên.

Khi ấy,
ta mới hiểu đó từng là những gia tài.

Tôi không biết ngày mai sẽ mang đến điều gì.

Và có lẽ chẳng ai thực sự biết.

Nhưng tôi tin những biến động lớn
luôn gửi những dấu hiệu rất nhỏ đi trước.

Chỉ là con người thường quá vội
để nhận ra.

Vậy nên bạn à,

những ngày này,
hãy sống chậm rãi một cách chân thật.

Bớt lấy đi.
Bớt tích trữ.
Bớt chạy theo những thứ khiến lòng mình ồn ào.

Trồng một cái cây nếu còn một khoảng đất.
Giữ lấy một mái nhà nếu còn một nơi để về.
Học cách làm ra một bữa ăn.
Biết tên vài loài cây quanh mình.
Thương lấy một người khi còn có thể thương.

Và thỉnh thoảng,
hãy ngồi thật yên, thật yên

Không phải để chờ đợi tai ương.

Mà để khi những gì sắp đến
thực sự đến,

ta vẫn còn đủ bình tĩnh
để nhận ra điều gì cần giữ,
điều gì cần buông,

và điều gì,
sau tất cả những đổi thay của thế gian,

vẫn đáng để gọi là
một đời sống.

Đến một ngày Ta sẽ hiểu…nhà không phải nơi ta đặt thật nhiều thứ vào,mà là nơi những điều bé nhỏđược thương đủ lâu để th...
28/08/2026

Đến một ngày Ta sẽ hiểu…
nhà không phải nơi ta đặt thật nhiều thứ vào,
mà là nơi những điều bé nhỏ
được thương đủ lâu để thành thân thuộc.

Những điều mộc mạc còn sót lại ….
28/08/2026

Những điều mộc mạc còn sót lại ….

Một kẻ học việc kiến trúc…Je ne fais que commencer à apprendre l’architecture…Plus j’avance, plus je regarde les vieille...
25/08/2026

Một kẻ học việc kiến trúc…

Je ne fais que commencer à apprendre l’architecture…

Plus j’avance, plus je regarde les vieilles maisons, les toits patinés par le temps, les arbres qui ont traversé tant de saisons, plus je comprends combien j’ai encore à apprendre.

Autrefois, je pensais que l’architecture était une affaire de formes, de matières et de beauté. Aujourd’hui, j’apprends qu’une maison naît aussi de la lumière qui traverse une fenêtre, du vent de l’après-midi, du bruit de la pluie sur le toit, et d’un arbre que l’on plante pour l’ombre qu’il donnera dans dix ans.

Tháng Bảy — Café, Thé & Maison est, pour moi, une petite leçon parmi tant d’autres.

Nous n’avons pas cherché à créer quelque chose d’exceptionnel. Seulement une maison qui respire, qui garde la beauté de l’ancien, laisse entrer le soleil et offre un peu de terre aux plantes.

Du café le matin.
Du thé les jours de pluie.
Des livres sur les étagères.
Des fleurs au rythme des saisons.

J’espère simplement garder longtemps cette curiosité et cette humilité de celui qui apprend encore.

Car devant le soleil, le vent, la terre et le temps,
l’architecte n’est peut-être qu’un apprenti de la nature.

Et Tháng Bảy n’est qu’une petite page de ce long carnet d’apprentissage.

Đà Nẵng, un jour d’automne en août.

Bù Nhìn Rơm
Design, Craft & Art

Address

Trảng Kèo 8
Hoi An

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tích tắc House posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share