Bản Yên

Bản Yên Bản Yên – Nơi tâm trí dừng chân và trở về. Không cầu kỳ, không vội vã. Có chương trình yoga, thiền, chuông xoay trị liệu và chuyển động biểu đạt

Chỉ là một góc nhỏ mộc mạc để bạn sống chậm, lắng lòng và tìm lại sự bình yên nguyên bản.

📞 Để lưu trú và retreat: 0938999048 (Vinh)
📞 Để đặt nông sản: 0932400684 (Nhi)

Có những lời xin lỗi của người lớn phải mất rất lâu mới nói được.Còn lời xin lỗi của một đứa trẻ thì được viết trên một ...
08/09/2026

Có những lời xin lỗi của người lớn phải mất rất lâu mới nói được.

Còn lời xin lỗi của một đứa trẻ thì được viết trên một mảnh giấy nhỏ, tô thêm một con vịt màu vàng, một con ếch màu xanh, rồi đem treo lên cây.

Mấy hôm trước, bé Gừng đến Bản chơi và lỡ tay làm vỡ chiếc chuông gió của Vinh.

Chắc em đã buồn.

Vì sau đó, trên cành cây nơi chiếc chuông từng treo, xuất hiện một món quà rất lạ.

Một con ếch.
Một con vịt.
Và mấy dòng chữ còn xiêu xiêu:

“Gừng xin lỗi vì đã làm bể chuông gió của chú Vinh.
Gũng tặng lại chú con ếch và con vịt.”

Phía dưới là một cái mặt cười.

Và ngày tháng được ghi ngay ngắn, như thể đây là một sự kiện rất hệ trọng trong cuộc đời em.

30/08/2026.

Vinh đứng dưới gốc cây đọc đi đọc lại mấy lần.
Thấy thương.

Trẻ con hình như chưa biết cách đền một món đồ bằng một món đồ có giá trị tương đương.

Chúng chỉ biết rằng:

Mình đã làm hỏng một thứ của người khác, vậy thì mình sẽ đem một thứ mình quý để tặng lại.

Thế là chiếc chuông gió được đổi bằng một con ếch và một con vịt.

Một cuộc trao đổi mà nếu tính bằng tiền, chắc chẳng biết bên nào lời. Nhưng nếu tính bằng tình thương, có lẽ chú Vinh lời to.

Chiếc chuông ấy đã vỡ rồi.

Vậy mà từ hôm đó, mỗi lần đi ngang qua cành cây, Vinh lại thấy nó đẹp hơn cả lúc còn nguyên vẹn.

Có lẽ có những thứ trên đời này cũng vậy.

Sau một lần vỡ, nếu được đặt vào đó một chút chân thành,
nó không trở lại như cũ.

Nó trở thành một điều khác.

Có câu chuyện.
Có ký ức.
Và có thương.

Dạo trước, tôi vẫn đinh ninh rằng khi chạm tới một cột mốc nào đó của đời người, mình nhất định phải trở thành một ai đó...
06/09/2026

Dạo trước, tôi vẫn đinh ninh rằng khi chạm tới một cột mốc nào đó của đời người, mình nhất định phải trở thành một ai đó thật lớn lao. Một sự nghiệp hiển hách. Một dấu ấn đủ đậm để nhân gian ghi nhớ. Hoặc chí ít, cũng phải làm chủ tuyến đường mình đi, và đi sao cho nhanh hơn người khác một nhịp.

Nhưng kỳ lạ thay, càng đi sâu vào năm tháng, những giấc mơ trong tôi cứ thế… bé lại.

Có những buổi sớm ở Bản, tôi thức giấc và thấy lòng trống rỗng một cách thong d**g, chẳng còn mảy may khao khát được trở thành ai nữa. Tôi chỉ muốn bước xuống bếp, bắc một ấm nước chè. Thong thả bới lại góc bếp xem còn sót củ khoai nào từ hôm qua. Rối nhè nhẹ nghĩ xem bữa trưa nay lũ trẻ sẽ ăn gì.

Đang lụi hụi bên bếp lửa thì có đứa ngó đầu vào, giọng trong vắt:
- Anh Vinh ơi, trưa nay ăn gì vậy anh?
- Anh chưa biết.

Chừng nửa tiếng sau, lại một cái đầu khác thò vô:
- Anh Vinh ơi, trưa nay ăn gì?
Đến lúc ấy, tôi mới giật mình bật cười, hiểu ra vì sao ngày trước mẹ mình lại hay cằn nhằn đến vậy mỗi khi đứng bếp.

Tôi từng ngộ nhận rằng cuộc đời mình phải gánh vác một “sứ mệnh” tày trời. Sau này mới vỡ lẽ, hai chữ sứ mệnh nghe thì kiêu hãnh và lộng lẫy thật đấy, nhưng phần cốt tủy của một kiếp người lại chỉ gom gói trong những điều hết sức nhỏ nhoi.

Là nấu trọn một bữa cơm. Là rửa sạch vài cái bát. Thấy mây đen kéo tới thì tất tả chạy ra sân thu gom y phục. Con chó nhỏ đi đâu mất hút lại ra hiên dằn giọng gọi tên. Có người khách lạ ghé Bản thì lặng lẽ pha ấm trà ấm. Ai đó chở theo nỗi buồn ngồi xuống, mình chỉ cần lặng lẽ ngồi bên.

Rồi khi hoàng hôn tắt, khép lại cửa bếp, vặn nhỏ ngọn đèn. Hết một ngày.

Chẳng có chiến công nào được ghi danh, chẳng có thành tựu nào để tự hào. Nhưng lạ kỳ làm sao, chính những ngày bình lặng ấy, khi đặt lưng xuống gối, tôi mới cảm nhận trọn vẹn rằng mình vừa đi qua một ngày thật đầy.

Thời trẻ, ta cứ mải miết khắc khoải: “Sau này mình sẽ trở thành ai?”

Còn bây giờ, tôi nhận ra có một câu hỏi khiến lòng người dễ thở hơn nhiều: “Hôm nay, mình có thể vun vén cho điều gì?”

Một mảnh vườn nhỏ cũng được. Một bữa cơm ấm lòng cũng được. Một ai đó đang cần nương tựa cũng được.

Và nếu hôm nay mệt quá, chẳng đủ sức vun vén cho ai…
Thì rót một chén trà nóng, ngồi xuống với chính mình,
chăm chút cho bản thân trước,
thế cũng đã trọn vẹn một ngày.

Có những lời giới thiệu về Bản Yên mà tụi mình tự viết chắc cũng không dễ thương bằng khách viết. Đọc tới đoạn “mọi ngườ...
04/09/2026

Có những lời giới thiệu về Bản Yên mà tụi mình tự viết chắc cũng không dễ thương bằng khách viết.

Đọc tới đoạn “mọi người ở đây vô cùng vô cùng dễ thương” là cả nhà Bản coi như được khen chung rồi nha.

Cảm ơn một vị khách đã ghé Bản, ở lại, ăn những bữa cơm cùng tụi mình, đi giữa khu vườn và mang về một cảm nhận thật đẹp.

Bản Yên chắc vẫn cứ vậy thôi —
một căn nhà nhỏ ở D’ran, vài căn phòng, một khu vườn theo mùa, những bữa cơm chay nhà nấu và đủ khoảng lặng cho người ta về đây… không cần phải làm gì nhiều.

Có khi điều tụi mình vui nhất không phải là được “highly recommended”,

mà là có người đã thật sự tìm thấy một chút Yên khi ở Bản. 🤎

Cảm ơn bạn vì chiếc review quá có tâm này ạ.

MÙA HỒNG VỀ BẢNTháng Chín về, D’ran bắt đầu vào mùa hồng.Mấy cây hồng quanh Bản cũng từ từ đổi màu. Trái còn xanh, trái ...
01/09/2026

MÙA HỒNG VỀ BẢN

Tháng Chín về, D’ran bắt đầu vào mùa hồng.

Mấy cây hồng quanh Bản cũng từ từ đổi màu. Trái còn xanh, trái vừa ửng vàng, vài trái đã chín cam lúc lỉu trên cành.

Thế là những ngày nghỉ lễ ở Bản lại có thêm một việc để làm:
đội nón, xách giỏ ra vườn hái hồng.

Hái một hồi thì người được một giỏ, Bơ cũng nhất quyết đòi một trái.

Năm nay nghe người trong vùng nói mưa ít nên hồng chín trễ hơn mọi năm. Thành ra mùa này đến Bản vẫn còn được nhìn những cây hồng đầy trái, tự tay hái xuống rồi ngồi ngoài vườn chờ từng trái chín mềm.

Ở D’ran, mùa nào cũng có một thứ gì đó để mong.

Và những ngày này, là mùa hồng.

Bản Yên · D’ran

27/08/2026

Ra vườn một chút, nhìn một chiếc lá non, một luống rau vừa lớn, một bông hoa mới hé… tự nhiên thấy mọi thứ cũng không cần phải có câu trả lời ngay.

Cây có nhịp của cây.
Mình cũng có nhịp của mình.

Có những mùa ta chẳng cần đi đâu để đón.Sáng nay Ba cầm cây ra trước ngõ hái hồng. Cây mọc ngay bên đường vào Bản, chẳng...
26/08/2026

Có những mùa ta chẳng cần đi đâu để đón.

Sáng nay Ba cầm cây ra trước ngõ hái hồng. Cây mọc ngay bên đường vào Bản, chẳng ai chăm bón gì nhiều, vậy mà cứ đến mùa lại lặng lẽ trĩu quả.

Ba hái một hồi được cả rổ. Trái xanh, trái vàng, trái đã chín đỏ. Có trái đẹp, cũng có trái bị chim ăn mất một nửa.

Nhìn Ba đứng dưới gốc hồng, tự nhiên thấy đời sống đôi khi cũng chẳng cần dư dả quá.

Có một mái nhà để trở về.
Có cây trái đến mùa thì hái.
Có người bên cạnh để cùng ăn một bữa cơm.
Có một buổi sáng nắng đẹp mà mình đủ thong thả để nhận ra hôm nay trời rất xanh.

“đủ đầy” không phải lúc nào cũng là có thêm nhỉ. Nó bắt đầu từ việc nhìn thấy những gì đang có.

Loay hoay với đời, thỉnh thoảng ta cứ ao ước tìm kiếm những điều thật lớn lao. Nhưng rồi dừng lại ở đây, nhìn hai con ng...
24/08/2026

Loay hoay với đời, thỉnh thoảng ta cứ ao ước tìm kiếm những điều thật lớn lao. Nhưng rồi dừng lại ở đây, nhìn hai con người chăm chút cho mảnh đất, nhìn một bé cún nằm bình yên dưới nắng, mới nhận ra "vừa đủ" nó đơn giản đến thế nào.

Một “Khoảng nghỉ”, đôi khi nó là cảm giác lòng mình dịu lại, không cần viễn du, không cần vất vả bon chen. Ở đấy, ta thấy mình được thả lỏng, được tự vỗ về, và biết ơn sâu sắc những điều giản dị hiện hữu ngay lúc này.

Sống trên đời, nếu lòng mình không biết cách bình yên, thì đi đến đâu cũng thấy chông chênh. Thôi thì, cứ chậm lại một chút, dọn cho mình một khoảng an trú ấm áp, ngay tại góc vườn này...

Ở Nhật Bản có một khái niệm gọi là Shinrin-yoku — “tắm rừng”.Người ta không vào rừng để chinh phục một đỉnh núi hay hoàn...
23/08/2026

Ở Nhật Bản có một khái niệm gọi là Shinrin-yoku — “tắm rừng”.

Người ta không vào rừng để chinh phục một đỉnh núi hay hoàn thành một cung đường dài. Họ chỉ đơn giản là đi thật chậm. Nghe tiếng lá xạc xào, cảm nhận làn gió lướt qua da, ngửi mùi đất ẩm sau mưa và ngắm những vệt nắng len qua tán lá.

Rừng là để cơ thể được trở về với nơi nó vốn thuộc về từ rất lâu.

Hình như chúng ta đã quá quen với việc chăm sóc bản thân bằng những điều phức tạp: một ứng dụng theo dõi giấc ngủ, một khóa học thư giãn, hay một chuyến du lịch kín lịch trình từng giờ.

Trong khi đó, điều duy nhất ta cần chỉ là bước ra khỏi căn phòng kín, tìm một khoảng cây xanh, đi dạo mà không cần điểm đến, tựa lưng vào một gốc cây và hít một hơi thật sâu... để nhận ra đã lâu lắm rồi mình mới lại thực sự ở ngoài trời.

Ta chẳng cần thêm bất cứ điều gì mới, chỉ cần trở về với những điều căn bản nhất: cây xanh, ánh nắng, không khí tươi lành, mặt đất dưới chân, và một khoảng thời gian đủ dài để cho phép mình chậm lại.

Và đó cũng là lý do Bản Yên xuất hiện. Để những ngày thấy mình sống quá lâu giữa bốn bức tường, màn hình sáng và những vội vã... bạn luôn có một nơi để trở về với rừng.

✈️ LIÊN KHƯƠNG ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠIMột tin vui nhỏ cho những ai đang muốn về Bản Yên.Sân bay Liên Khương đã hoạt động tr...
22/08/2026

✈️ LIÊN KHƯƠNG ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI

Một tin vui nhỏ cho những ai đang muốn về Bản Yên.

Sân bay Liên Khương đã hoạt động trở lại, và từ sân bay về Bản Yên chỉ khoảng 35km — một hành trình khá nhẹ nhàng để rời phố, về với núi rừng.

Nếu trước đây bạn ngại đường xa, thì giờ đây việc về Bản đã dễ dàng hơn nhiều rồi.

Hẹn bạn ở Bản Yên.
Một căn nhà gỗ, một khu vườn và những ngày sống chậm đang chờ bạn.

Address

Thị Trấn Cổ Dran, Đơn Dương
Lâm Đồng

Telephone

+84903832589

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bản Yên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Hotel

Send a message to Bản Yên:

Shortcuts

Share

Category