05/06/2026
Sáng nay mình treo lại bức tranh Phật này.
Bức tranh được vẽ cách đây khoảng 5 năm, theo ý tưởng của mình, để treo trong quán chay Tâm Từ ngày ấy.
Hồi đó nghĩ đơn giản. Chỉ là thích một hình ảnh đủ nhẹ nhàng để nhắc mình sống chậm lại giữa những ngày bận rộn.
Ngày ấy mình không biết tương lai sẽ đưa mình đi đâu. Không biết sẽ có những lần bắt đầu rồi kết thúc. Cũng không biết sẽ có những giai đoạn bệnh tật, mất phương hướng hay những cuộc chia ly.
Có những giai đoạn tưởng như đang tiến rất nhanh. Và cũng có những khoảng thời gian chỉ đang học cách đứng dậy sau những đổ vỡ của riêng mình.
Hôm nay, khi đặt lại bức tranh ấy lên kệ sách của Bản Yên, trong căn nhà gỗ ấm áp giữa Dran, mình bỗng thấy thú vị.
Những thứ thật sự thuộc về mình dường như không bao giờ mất đi. Chúng có thể biến mất khỏi tầm mắt vài năm, nhưng khi đến đúng thời điểm, chúng lại xuất hiện trong một hình hài mới, ở một không gian mới.
Mình nhớ quán chay Tâm Từ, nhớ hình ảnh hai mẹ con cùng nhau vất vả trong giai đoạn đó.
Giờ nhìn bức tranh, mình cũng thấp thoáng thấy Bản Yên của hiện tại.
Hóa ra cuộc sống không chỉ là hành trình đi về phía trước. Đôi khi đó còn là hành trình mang theo những hạt giống cũ, tiếp tục chăm sóc chúng ở một khu vườn mới.
Điều đẹp đẽ nhất không nằm ở đích đến. Mà nằm ở việc sau ngần ấy năm, mình vẫn còn giữ được những điều từng khiến trái tim mình rung động...
(Vinh ở Bản Yên)