01/06/2026
My dear child, every day with you is Children’s Day!
Gặp nhau, một trong những chủ đề mà Dương hay khoe với rất nhiều niềm vui & hãnh diện, là những ‘kỳ tích’ của Rơm.
Chẳng có gì to tát, chỉ là hôm nay Rơm đã tự đi vệ sinh được, hôm nay Rơm biết diễn tả & thông báo những nhu cầu cơ bản của mình, rất cụ thể rõ ràng dù không biết nói, hôm nay Rơm làm được thêm abc...
Những điều nhỏ bé mà khi bạn làm được sau bao năm, làm ba mẹ Rơm rơi nước mắt. Và mình, cũng rơi nước mắt. Đôi khi mình cứ sống mà quên rằng cuộc sống giản dị mà mình có mỗi ngày lại chính là niềm mơ ước của những người khác, và họ có thể phải cần đến rất nhiều phép màu để có được.
Dưới đây là những chia sẻ của hai bạn Bình Đức - Mai, là bố mẹ của Mai Kiên. Mình luôn có một sự ngưỡng mộ rất đặc biệt dành cho những bậc cha mẹ có con phải chăm sóc đặc biệt, vì mình biết đó là một hành trình gian nan, với những thử thách mà đôi khi chỉ có sự vĩ đại của tình mẫu tử, phụ tử mới có thể đi qua được. Và nhiều khi, chính họ dạy cho mình những bài học rất sâu sắc để minh soi rọi lại cách mình sống trong cuộc đời.
Ảnh: Năm đấy trại mình tổ chức trại hè cho các bé cần chăm sóc đặc biệt cùng gia đình. Một ngày nào đó, mình xăm mình làm nữa không Dương ơi?
Cám ơn các phó nháy yêu quý Quốc Bình & Hòa.
_________
2023
Đây là anh Nguyễn Mai Kiên, anh là con trai út của anh Bình Đức. Ngày này sáu năm trước, anh Bình Đức không đi uống rượu với các bạn như những lần trước, khi có một đứa con ra đời. Anh ta ngồi trên chiếc ghế trong bệnh viện, cạnh ghế là một chiếc giường ga trắng, trên giường có rất nhiều dây dợ, những sợi dây cắm vào người vợ anh ta, người đã bốn tiếng liền bị cắt xẻo lung tung để anh Kiên ra đời.
Anh Kiên có một đôi mắt đen láy, luôn mở to tròn như hai hạt nhãn. Khi anh Đức bế anh Kiên và ru ngủ theo list nhạc mà anh Kiên thích, mắt anh Kiên luôn nhìn chằm chằm vào bố. Người ta nói trẻ con cũng như chó mèo, không chịu được ánh mắt người lớn nhìn lâu. Nhưng anh Kiên có thể nhìn chăm chú vào mắt bố anh mãi.
Anh Kiên thông minh, nhưng anh không biết sợ và không biết lạ. Anh trèo leo như Tarzan, anh đi vào nhà người ta cứ như đi vào nhà mình. Mãi rồi bố anh mới hiểu, không phải là anh không biết lạ, mà anh không biết quen. Anh bị tự kỷ. Anh vẫn nhìn vào mắt cha mình mỗi đêm trước khi chìm vào giấc ngủ, như nhìn trần nhà mờ tỏ dưới ánh sáng của màn hình máy tính đang bật những bài hát anh thích.
Lời nói yêu thương nhất mà cha anh từng nói trong đời, là lúc anh ta nhắn trên facebook cho vợ khi đi bác sỹ về và người ta xác nhận Kiên tự kỷ, nhẹ thôi nhưng vẫn là tự kỷ, “bố mẹ và anh Phong chị Lam sẽ luôn yêu Kiên”.
Mỗi ngày ở nhà trẻ, khi các bạn đã về với bố mẹ, anh Kiên vẫn còn ở lại để nghiên cứu khoa học. Cô giáo dạy anh mỗi ngày hơn một tiếng để anh làm được những gì các bạn anh tự biết. Rồi anh cũng tiến bộ dần. Bố anh mềm ra như bún khi lần đầu tiên anh nhìn bố khác với nhìn cái trần nhà, và rồi khi gần ba tuổi anh đã gọi được bố, bố Đức.
Anh Kiên sẽ lớn lên và sẽ đi học được, và anh sẽ học rất giỏi, anh quá thông minh. Anh sẽ đi làm để tự nuôi sống được bản thân mình. Nhưng anh sẽ vẫn là một đứa trẻ đặc biệt và lớn lên sẽ không nhiều điều giống mọi người. Anh sẽ vui và hạnh phúc, chẳng bao giờ chộn rộn với những cái được gọi là người ta.
Nhiều năm sau này, cha mẹ anh Kiên sẽ sống ở trên núi, hoặc ở một làng chài. Cha anh, tức anh Bình Đức, nghĩ rằng khi đó anh Kiên sẽ là đứa con đến chơi với mình nhiều nhất. Anh sẽ đến thăm cha mình, hai thằng ở với nhau một số ngày, cùng nhau ngồi nhìn bầu trời, rặng núi, hay mặt biển, cả ngày chẳng cần phải nói với nhau lời nào. Có nhiều lời đẹp đẽ hay lời day dứt chúng ta có thể nói với nhau, chi bằng im lặng ngắm những áng mây xôn xao thu gom những tia nắng hồng khi mặt trời đang khuất đi sau núi, khi mặt trăng đang thản nhiên chờ đến phiên mình.
2026
Năm ba tuổi, anh Mai Kiên được bác sỹ chứng nhận là rối loạn phổ tự kỷ. Để xứng đáng với danh hiệu ấy, anh đã nỗ lực học tập rất nhiều so với các bạn, dù anh không bao giờ đồng ý đi học cả. Mỗi sáng đến trường, anh đều chống đối, cho đến khi nghe tiếng cô giáo phát ra một nốt opera "Kiênnnn.... ". May đấy không phải tên mình, bố anh mỗi lần nghe thấy đều giật mình, suýt nữa thì cũng ngồi xuống, tháo dép, cất vào ngăn tủ, lò dò vào lớp.
Ngoài thành tích học tập rèn luyện tốt, anh còn được các bạn gái yêu mến. Các bạn thích nắm tay, ôm, thơm má anh, giúp cô giáo trông anh khi cả lớp đi tham quan dã ngoại. Anh không thấy phiền mà cũng đáp lại sự quan tâm của các bạn gái. Riêng bọn con trai mà gọi, vẫy, hay chào anh, thì anh bơ. Anh không quen mấy thằng em chã chúng mày.
Hôm nay anh đã tốt nghiệp mẫu giáo, và được Hiệu trưởng ký giấy chứng nhận Cháu ngoan Bác Hồ. Quả là đáng khâm phục. Danh hiệu cao quý này bố anh chưa bao giờ đạt được.
Nhìn cái phiếu cháu ngoan bác Hồ, tôi vừa buồn cười vừa không khỏi đôi chút ngậm ngùi nhớ cái buổi chiều tối chở vợ con từ chỗ bác sỹ tâm lý về. Tự kỷ. Lúc đó tôi cảm thấy sức nặng của những niềm hy vọng nhỏ bé. Hy vọng sẽ tìm ra cách, hy vọng nó sẽ nói được, hy vọng nó sẽ tự được cái này cái kia, hy vọng nó sẽ đi học được. Hy vọng những điều mà thường thì không cần hy vọng.
Tôi không còn thấy khó chịu khi đi đâu đó mà thấy một đứa trẻ la hét, một đứa trẻ ngỗ nghịch... biết đâu thằng bé đó con bé đó giống con mình. Rồi mỗi khi vào quán ăn sáng, thấy một đứa trẻ đúng là giống con mình, tôi lại thấy xót thương. Không phải thương đứa bé mà là đồng cảm với nỗi vất vả và những niềm hy vọng nhỏ bé của cha mẹ chúng.
Nuôi mãi rồi cũng lớn. Tôi rất cảm ơn vợ mình vì đã kiên nhẫn, đã dành biết bao thời gian, đã gạt đi biết bao khoảnh khắc mệt mỏi và chán nản, lại đứng dậy, xuống nhà, dắt xe ra đường, đưa con tìm đến một cô giáo mới nào đó, tìm một lời khuyên mới nào đó, tìm một cuốn sách mới nào đó. Tôi cũng cảm ơn bản thân mình, vì đã giữ cho mặt nước yên ả, cho những niềm hy vọng chỉ là nhỏ bé, lăn tăn gợn sóng, không được lớn lên quá khỏi sự thật.
Thằng bé đã nói được nhiều hơn, chủ động nói hơn, nói được câu dài hơn, dù dài có nghĩa là năm từ đổ lại. Nó thậm chí đã có thể đánh vần đọc chữ. Không cần thiết phải cho nó đúp mẫu giáo mà tiến tới chinh phục đỉnh cao tiếp theo là vào lớp một. Hy vọng. Tôi chưa hiểu nó sẽ đáp ứng ra sao với cái thế giới vĩ đại của lớp tiểu học.
Thằng bé rất đáng yêu. Dù nó ngốn nhiều thời gian và công sức, nhưng mỗi khi nó đạt được một thành tựu nào đó, vài hôm, vài tuần, vài tháng, một thành tựu mới nào đó sẽ lại khiến cho bố mẹ nó rạng rỡ niềm vui.
You will always have a lucky star
That shines because of what you are
Even in the deepest dark
Because your aim is true
And if I could only have one wish
Darling, then it would be this
Love and happiness
For you
(Love and happiness - Mark Knopfler & Emmylou Haris)
Là con trai của bố, Mai Kiên cũng sẽ có một ngôi sao xanh may mắn cho mình. Ngôi sao lúc nào cũng ở đó, có những khi nó long lanh khi trời trong, có những khi nhiều ngày mây mù bao phủ. Nó vẫn luôn ở đó.
Nguyễn Bình Đức