25/02/2025
"Hành trình nương tựa cuối cùng không phải là kiếm tìm hay sở hữu ai đó để dựa vào, cũng không phải là cố gắng tự mình gồng gánh tất cả. Đó là hành trình mở lòng, đón nhận những gì đang có, và để thế giới trở thành điểm tựa của mình với tất cả sự biết ơn."
Gửi bạn bài viết từ Tiến sĩ Tâm lý học Lê Nguyên Phương cho những ngày đầu năm với nhiều thông tin đầy biến động.
Believe in yourself and trust the process! ❤️
NGHĨ GÌ VỀ NƯƠNG TỰA
Trong những buổi tham vấn với những thân chủ đã dành cả đời bươn chải mưu sinh, cạnh tranh để thành công, đến khi nhìn lại, họ chỉ còn thấy những mối quan hệ đổ vỡ và một khoảng trống cô đơn sâu thẳm. Khi tôi hỏi: “Bạn có nơi nào để quay về nương tựa, để nghỉ ngơi mỗi khi mệt mỏi và cô đơn tột cùng không?”, nhiều người bật khóc. Họ nhận ra rằng mình không có một điểm tựa thực sự.
Chúng ta lớn lên với niềm tin rằng phải độc lập, phải mạnh mẽ, rằng nếu ta dừng lại, những người thân sẽ rơi vào khó khăn, rằng nếu ta không gồng lên để chống chọi với cuộc đời, ta sẽ trở thành kẻ thất bại. Nhưng bên dưới lớp vỏ cứng cỏi đó, vẫn có một phần trong ta khao khát được yêu thương vô điều kiện, được nghỉ ngơi mà không sợ bị phán xét.
Có lẽ, chúng ta không cần một người cha người mẹ hoàn hảo, giàu có hay uyên bác. Ta chỉ cần một cái ôm ấm áp và một giọng nói dịu dàng: “Bố/mẹ đây, con à.” Hay một tách trà nóng, một món ăn quen thuộc từ thuở bé, một ánh nhìn thấu hiểu mà không cần nói thành lời — đó là những thứ có thể làm dịu đi bao nhiêu chông chênh trong lòng. Nhưng tiếc thay, không phải ai cũng có được những ký ức ấy để làm điểm tựa.
NƯƠNG TỰA VÀ CHỮA LÀNH
Trong tham vấn theo phương pháp Thân Nghiệm [Somatic Experiencing], khi thân chủ bị cuốn vào vòng xoáy cảm xúc tiêu cực, chuyên gia thường yêu cầu họ tìm một vật hay một hình ảnh để nương tựa. Đó có thể là một món đồ chơi thời thơ ấu, một bức ảnh, hay thậm chí một ký ức đẹp đẽ trong quá khứ. Những điều nhỏ bé này có thể trở thành điểm neo, giúp họ không bị cuốn trôi trong những cơn bão tâm lý.
Thật hạnh phúc cho những ai còn có một nơi chốn để quay về, một người thân để tựa vào. Nhưng cũng có những người chẳng còn ai để nương tựa, hoặc đã quá quen với cô đơn đến mức không còn tin vào sự hiện diện của tình thương. Với họ, hành trình tìm kiếm điểm tựa có thể không bắt đầu từ người khác, mà từ chính bên trong họ.
NƯƠNG TỰA vs TÌNH YÊU
Mỗi dịp Valentine, câu chuyện xoay quanh tình yêu lại trở thành đề tài phổ biến trong các buổi tham vấn. Ở một giai đoạn nào đó của cuộc đời, tình yêu không còn chỉ là những cảm xúc say đắm, mà trở thành nhu cầu được thấu hiểu, được đồng hành, và được hỗ trợ. Một người để ta có thể dựa vào, như cách ngày xưa ta dựa vào cha mẹ, thầy cô hay bạn bè.
Thế nhưng, khi trưởng thành, tình yêu đôi khi trở thành một sự trao đổi hoặc, tệ hơn, một sự bóc lột. "Tôi quan tâm anh/em để đổi lấy sự quan tâm của anh/em dành cho tôi." Hay "Tôi cần anh/em ở đó khi tôi yếu đuối, nhưng những lúc khác tôi có những ưu tiên riêng của mình." Nếu một mối quan hệ chỉ vận hành dựa trên sự trao đổi lợi ích hoặc quyền lực, thì cuối cùng nó không còn là tình yêu thực sự, mà chỉ là một dạng sở hữu.
NƯƠNG TỰA VÀO CHÍNH MÌNH
Có lẽ vì sợ bị tổn thương, có người chọn cách không trông cậy vào ai cả, quyết tâm "chỉ nương tựa vào chính mình." Điều này nghe có vẻ mạnh mẽ, nhưng nếu không hiểu đúng, nó có thể trở thành một gánh nặng khổng lồ.
Như Kinh Pháp Cú có nói:
"Tự mình nương tựa mình,
Tựa điểm nào hơn nữa?
Nhờ khéo điều phục mình,
Được điểm tựa khó được."
(Kinh Pháp Cú, phẩm Tự Ngã, câu 160)
Nhưng để làm được điều đó, ta cần cả một hành trình dài, chứ không chỉ là một thái độ. Có những người gồng lên để chứng tỏ mình không cần ai cả, nhưng sâu thẳm bên trong, họ vẫn mong chờ một ai đó đến kéo họ ra khỏi sự cô độc.
Nương tựa vào chính mình không có nghĩa là khép lòng lại với thế giới, mà là học cách lắng nghe và hiểu mình. Đó là khi ta biết khi nào mình cần nghỉ ngơi, khi nào mình cần giúp đỡ, và khi nào mình cần mạnh mẽ bước tiếp.
NƯƠNG TỰA VÀO VẠN PHÁP
Nếu "nương tựa vào một người" và "nương tựa vào chính mình" là hai thái cực, thì liệu có một con đường nào khác? Câu trả lời là có. Ta có thể học cách nương tựa vào chính dòng chảy của cuộc sống, vào những điều giản dị mà ta thường bỏ qua.
Mỗi sáng, người thân ôm ta trước khi rời nhà, chú bảo vệ hỏi han vài câu, người bán hàng nở một nụ cười chào buổi sáng. Một cành hoa đung đưa trong gió, một tia nắng nhẹ nhàng chạm vào da, một bản nhạc du dương bất chợt vang lên giữa dòng đời hối hả. Những khoảnh khắc ấy, dù nhỏ bé, cũng là những điểm tựa giúp ta cảm thấy cuộc sống này vẫn còn ấm áp.
Hành trình nương tựa cuối cùng không phải là kiếm tìm hay sở hữu ai đó để dựa vào, cũng không phải là cố gắng tự mình gồng gánh tất cả. Đó là hành trình mở lòng, đón nhận những gì đang có, và để thế giới trở thành điểm tựa của mình với tất cả sự biết ơn.
, ,