09/08/2026
Nhật ký Anh Tú ở Đá Dĩa Farmstay 🥰
Mình đến Gành Đá Đĩa với tâm thế của một tình nguyện viên, nhưng rời đi với cảm giác như mình vừa sống ở một nơi nào đó rất lâu. 14 ngày không phải quá dài, nhưng đủ để một vùng đất xa lạ dần trở nên quen thuộc, để những con đường làng trở thành lối đi quen, những người xa lạ trở thành người mình nhớ, và để mình nhận ra rằng có những nơi, muốn thật sự hiểu thì nhất định phải ở lại.
Farm nằm trong một làng chài, phía sau là núi, phía trước hướng về biển. Những ngày đầu mình vẫn có cảm giác mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Nhưng chỉ vài ngày sau, những con đường làng, khu vườn, căn bếp, những người mình gặp mỗi ngày và cả ba bạn cún ở Farm dần trở nên quen thuộc.
Buổi sáng ở đây thường bắt đầu khá sớm.
Có hôm mình cùng mọi người ra vườn, chăm cây, thu hoạch rau, dọn dẹp Farm. Công việc không quá khó khăn, thậm chí có những việc rất nhỏ như quét sân, nhặt rác, rửa bát, sắp xếp lại đồ đạc sau khi sử dụng. Nhưng chính những việc ấy khiến mình cảm thấy mình không phải chỉ là một người đến ở vài ngày rồi đi. Mình thật sự phải sống cùng không gian này và có trách nhiệm với nó.
Có những hôm tụi mình cùng nhau nấu ăn. Người chuẩn bị đồ, người nấu, người dọn bếp. Có hôm làm những món đơn giản từ rau trong vườn hoặc những thứ mua được ở chợ địa phương. Tối đến thì mọi người lại ngồi với nhau, nói chuyện, có khi là những câu chuyện rất linh tinh nhưng chẳng hiểu sao cứ nói mãi không hết, ngoài ra điều mình trân quý nhất đó là được tìm hiểu về văn hoá địa phương tại một nơi rất rất xa và lạ lẫm với mình. Đó là một trong những điều mình thích nhất ở trải nghiệm TNV lần này.
Mình có cơ hội được gặp những người mà nếu chỉ đi du lịch bình thường có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ gặp. Có những cuộc trò chuyện chỉ kéo dài vài phút, nhưng cũng có những người sau vài ngày đã trở nên thân quen. Ngoài thời gian ở Farm, tụi mình cũng có khá nhiều trải nghiệm ở khu vực xung quanh. Mình đã đi Gành Đá Đĩa nhiều hơn một lần và mỗi lần lại có một cảm giác khác nhau. Lần đầu tiên đón bình minh nơi đây rồi ngắm nhìn những khối đá bazan xếp chồng lên nhau, mình vẫn bị ấn tượng bởi sự kỳ lạ của thiên nhiên. Nhưng càng ở gần lâu, mình càng nhận ra Gành Đá Đĩa không chỉ là một nơi để đến chụp vài tấm ảnh rồi rời đi. Mà phía sau những khối đá ấy là cả một làng chài.
Có những buổi sáng tụi mình ra cảng cá Phú Lương, nhìn những đoàn thuyền trở về sau một đêm trên biển. Khu chợ lúc ấy cũng bắt đầu nhộn nhịp, từng đợt hải sản vừa được đưa lên, người mua người bán nói chuyện với nhau. Mình thích cảm giác ấy hơn rất nhiều so với việc đến một khu du lịch được chuẩn bị sẵn cho khách, vì ở đây mình thực sự được nhìn thấy và cảm nhận được một ngày bình thường của người dân địa phương.
Tụi mình đi chợ quê, mua đồ ăn rồi về Farm nấu. Có những thứ rất đơn giản thôi nhưng lại khiến mình thấy vui, từ việc chọn rau, chọn hải sản cho đến chuyện đứng trước một quầy hàng không biết nên mua gì rồi hỏi người bán. Và cũng chính từ những lần như thế, mình có thêm những kỷ niệm mà có lẽ mình sẽ nhớ rất lâu.
Có một lần tụi mình mua mít của một cô bán hàng ở Chợ Phú Lương. Cô cực kỳ nhiệt tình. Cô không chỉ chọn đại một quả rồi bán mà cắt từng quả ra xem thử, quả nào chưa chín hay múi không đẹp thì cô không bán. Đến lúc chọn cho tụi mình, cô cắt hẳn ba quả mít chỉ để tìm những múi chín và ngon nhất, mà cô bán còn rất rẻ. Tụi mình lúc ấy vừa vui vừa thấy hơi ngại, vì cảm giác cô đã bỏ công nhiều hơn rất nhiều so với số tiền cô nhận được. Mình nghĩ có thể với cô đó chỉ là một chuyện rất bình thường. Nhưng với mình, nó lại là một trong những khoảnh khắc khiến mình cảm nhận rõ nhất sự thân thiện của người dân nơi đây.
Một lần khác, mình đang đi bộ một mình trên đường. Cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là đi bộ bình thường thôi. Một anh người địa phương đi ngang qua thấy mình thì hỏi thăm đang đi đâu, rồi chủ động chở mình đi một đoạn. Dù chỉ là 1 đoạn đường ngắn nhưng nó đã làm mình nhớ rất lâu, bởi khi đang ở một nơi xa lạ, việc một người không quen biết chủ động hỏi thăm và giúp đỡ mình khiến mình cảm thấy nơi này gần gũi hơn rất nhiều.
Mình bắt đầu nhận ra rằng, cái làm mình thích một vùng đất đôi khi không phải là cảnh đẹp của nó, mà là cảm giác mình nhận được khi ở đó. Ngoài Gành Đá Đĩa, tụi mình còn đi Lăng Đá Đĩa, tìm hiểu về tín ngưỡng thờ Cá Ông của ngư dân. Đứng ở đó nhìn ra biển, mình mới thấy mối quan hệ giữa người dân và biển không đơn giản chỉ là sinh kế. Biển vừa cho họ cuộc sống, vừa là nơi họ gửi gắm niềm tin và sự biết ơn.
Rồi tụi mình đi làng đá cổ Phú Hạnh ( một nơi khá ít người biết-tụi mình cũng được chị quản lý và người dân địa phương chỉ cho) nhìn những ngôi nhà, bờ đá, giếng đá được tạo nên từ đá bazan. Có cảm giác rất lạ khi đứng giữa một không gian như vậy, vừa cổ kính vừa gần gũi, giống như đang đi vào một ngôi làng bước ra từ một câu chuyện cổ tích nào đó. Mình nghĩ nếu có dịp đến nơi đây lâu hơn 1 ngày bạn cũng có thể ghé thăm nơi đây, nó thực sự rất đáng để trải nghiệm.
Còn 1 nơi khác cũng làm mình ấn tượng không kém đó chính là trải nghiệm ra tham quan và chơi ở Hố sụt ( tên người địa phương gọi ), nơi đây khiến cho mình có cảm giác nó được kết hợp từ Gành Đá Đĩa, Núi Cao Biền, Bãi Mỹ Tường, Hang Rái và gành tròn ở Đồi Cổ Thạch. Có những buổi khác thì tụi mình đi tắm biển, nhặt rác, chơi thể thao, đi kéo lưới cùng người dân địa phương hoặc đơn giản là ngồi ở đó thật lâu. Tụi mình còn đi nhặt những viên đá ở biển mang về. Mỗi lần đi biển lại mang về một ít, lâu dần nhìn lại mới thấy mình đã có cả một túi nhỏ đầy những viên đá đủ hình dạng.
Những việc nhỏ như thế tự nhiên lại trở thành ký ức.
Mình cũng có dịp ghé đến Nhà thờ Mằng Lăng và Cầu gỗ Ông Cọp. Ở Nhà thờ Mằng Lăng, mình ấn tượng với cảm giác thời gian như chậm lại. Công trình đã tồn tại hơn một thế kỷ, và khi đứng trước những bức tường, mái vòm, hai tháp chuông, mình cứ có cảm giác đang nhìn vào một phần lịch sử vẫn còn hiện diện rất rõ trước mắt. Đặc biệt là khi biết nơi đây gắn với Phép giảng tám ngày, mình bắt đầu nhìn chuyến đi theo một cách khác. Những con chữ mình sử dụng mỗi ngày hóa ra cũng có một hành trình dài và phức tạp như vậy.
Rời nhà thờ, tụi mình đi Cầu gỗ Ông Cọp. Cây cầu rất mộc mạc, nhưng đứng giữa cầu nhìn dòng nước và cảnh vật xung quanh lại có một cảm giác rất riêng. Mình còn được nghe người dân kể về những lần cây cầu bị mưa lũ làm hư hại rồi lại được mọi người cùng nhau dựng lại. Lúc ấy mình mới thấy, những địa điểm này không chỉ có giá trị vì chúng đẹp hay nổi tiếng.
Chúng có câu chuyện.
Và khi mình ở đây đủ lâu, mình bắt đầu nghe được những câu chuyện ấy.
Đó là một trải nghiệm mà mình nghĩ mình sẽ khó có được nếu chỉ đi du lịch tại một nơi nào đó vài ngày.
Bởi lúc ấy, mình không còn đơn thuần là khách du lịch nữa.
Mình bắt đầu có một chút trách nhiệm với nơi mình đang ở, một chút kết nối với những người xung quanh và một chút cảm giác mình thực sự thuộc về không gian này trong khoảng thời gian ngắn ngủi.
Có lẽ vì mình không chỉ đến đây để nhìn một vùng đất.
Mình được sống cùng nó.
Được thức dậy ở một làng chài, được đi chợ, được làm vườn, nấu ăn, đi biển, gặp người địa phương, giao lưu với những người bạn đến từ nhiều nơi, rồi lại trở về Farm vào cuối ngày.
Và sau tất cả, điều mình nhớ nhất có lẽ vẫn là những điều rất nhỏ.
Những thứ ấy không có trong một lịch trình du lịch cố định, cũng chẳng phải những điểm check-in mà người ta thường tìm kiếm. Nhưng có lẽ chính chúng mới làm nên một trải nghiệm thật sự. Nếu trước chuyến đi có ai hỏi mình Gành Đá Đĩa có gì, có lẽ mình sẽ nói về những khối đá bazan, biển xanh, những điểm tham quan xung quanh.
Còn bây giờ, nếu được hỏi lại, mình nghĩ mình sẽ nói về một nơi có thiên nhiên rất đẹp, một làng chài bình yên, một Farm đầy những con người xa lạ rồi trở nên thân quen, và rất nhiều sự tử tế mình vô tình nhận được trên đường đi.
Mình từng nghĩ đi du lịch là để tìm những nơi mình chưa từng đến. Nhưng chuyến đi này làm mình nghĩ khác một chút. Có lẽ đi đâu không quan trọng bằng việc mình đã thật sự nhìn thấy gì, gặp ai và cảm nhận được bao nhiêu trong những ngày mình ở đó.
Và mình vui vì lần này, mình đã không chỉ đi qua Gành Đá Đĩa.
Mình đã ở lại.
À, nếu bạn có dịp ghé Phú Yên ( cũ nói chung) và gành đá đĩa cùng các làng chài khác tại nơi đây vào nửa cuối tháng 7 thì có thể được xem và trải nghiệm một nét đẹp tâm linh nơi đây là lễ hội Cầu Ngư nha.
Đây là cảm nhận chân thực nhất của mình khi làm TNV tại nơi đây, nếu các bạn có câu hỏi cùng thắc gì hãy để lại cmt để mình có thể giải đápp nhaa.